Kết với chúng tôi

Xin chào, bạn đang tìm kiếm gì?

Bình Luận

TOP PHIM KINH DỊ CHÂU Á KHIẾN BẠN PHẢI MẤT NGỦ (2000 – nay)

Nội dung: Hưng, Trang, Hiệp, Ngân, Linh

Kinh dị, đặc biệt là kinh dị châu Á, luôn là thể loại mang lại cho mình, và hẳn là không ít người, những cảm xúc mạnh mẽ và ám ảnh nhất. Đã cũng khá lâu rồi Phê Phim chưa cho ra mắt một danh sách phim kinh dị. Chính vì thế, lần này sẽ là 10 phim để thoả mãn cơn khát sợ hãi của các bạn đây. Chào mừng đến với danh sách 10 phim châu Á thế kỉ 21 sẽ khiến bạn phải mất ngủ nhiều đêm. Với mục đích giới thiệu cho các bạn những bộ phim thực sự mới mẻ, chũng mình sẽ bỏ qua những tác phẩm đã được Phê Phim review và giải thích như The Wailing, The Tale Of Two Sister, hoặc đã quá nổi tiếng như loạt phim Ju-on, Ringu hay Whispering Corridor.

  1. Suicide Club (Sion Sono, 2001)

Nếu cần liệt kê những bộ phim kinh dị khủng khiếp nhất thế kỷ XXI, thì Suicide Club – Câu Lạc Bộ Tự Sát của đạo diễn lừng danh Sion Sono, khó có thể lọt khỏi danh sách. Ra mắt vào năm 2001, câu chuyện cũng như cách thể hiện của bộ phim khiến nó trở thành một tác phẩm gây tranh cãi và có sức ảnh hưởng ngang tầm Ringu (còn được gọi là The Ring) trong dòng phim kinh dị Nhật Bản.

Suicide Club mở đầu với một cảnh tự sát tập thể tại ga Shinjuku, Tokyo, khi 54 nữ sinh cấp ba nắm tay nhau và đồng loạt nhảy xuống đường tàu cao tốc. Đây chỉ là sự bắt đầu cho hàng loạt những vụ tự tử liên tiếp khiến giới cảnh sát của Tokyo đau đầu. Trong quá trình điều tra, các thám tử phát hiện ra một trang web bí ẩn, nơi dụ các thiếu niên tự sát tập thể bằng một trò khá lạ lùng…

Suicide Club gây ám ảnh bởi những cảnh kinh dị quá thật và trần trụi, như cảnh những nữ sinh nhảy xuống đường tàu và bị nghiền nát, máu và thịt của họ bắn lên tung tóe khắp nơi, hoặc đôi khi là nội tạng và các bộ phận cơ thể không ở đúng chỗ. Nội dung phim vô cùng nặng nề khi đề cập đến những vấn đề nhức nhối trong xã hội Nhật Bản thời bấy giờ, như sự thờ ơ, những áp lực và cảm giác bất mãn với trường học. Phim cũng đề cập đến những ý niệm triết học như mối liên kết giữa cơ thể với ý thức, hoặc mối liên kết giữa người với người. Suicide Club rõ ràng không phải là một bộ phim kinh dị thông thường. Không có ma quỷ hay những màn hù dọa, bộ phim gây ám ảnh dài lâu bởi những vấn đề rất con người, rất gần gũi, cảm giác như bất kì ai trong chúng ta cũng có thể trở thành nạn nhân. Đừng xem Suicide Club nếu bạn là một người dễ bị ảnh hưởng bởi những cảm xúc tiêu cực, vì có thể nó sẽ khiến bạn không ngủ được trong vài ngày đấy!

  1. One Missed Call (Takashi Miike, 2003)

Ở Nhật Bản, đạo diễn Takashi Miike được coi như ông trùm của thể loại phim kinh dị, với những bộ phim đầy bạo lực máu me và gây nhiều tranh cãi như mối tình loạn luân trong Visitor Q hay những màn tra tấn khủng khiếp trong Audition. Trong danh sách này, mình muốn nhắc đến một bộ phim ít được biết đến hơn của ông, One Missed Call.

Cốt truyện của One Missed Call xoay quanh một sinh viên tâm lý học trẻ tuổi tên là Yumi Nakamura. Một ngày, người bạn Yoko của Yumi nhận được một cuộc gọi ẩn danh, kỳ lạ thay thời điểm mà tin nhắn này được gửi đi là ba ngày trong tương lai, càng đáng sợ hơn, Yoko mở tin nhắn thoại đi kèm với cuộc gọi đó lên thì nghe thấy tiếng chính mình hét thất thanh trong đó. Và như một điềm báo, Yoko sau đó đã chết một cách bí ẩn. Yumi Nakamura tiến hành tìm kiếm nguyên nhân cái chết của người bạn, và dần lấn sâu vào một chuỗi các sự kiện chết chóc đang lan dần ra khắp đất nước Nhật Bản. Yumi phải tìm mọi cách cứu bản thân mình, đồng thời tìm ra sự thật ẩn giấu đằng sau những cái chết bí ẩn kia.

One Missed Call gieo mầm mống bất an trong suy nghĩ của người xem trong suốt thời lượng của phim qua bầu không khí u tối chết chóc, những âm thanh đổ chuông điện thoại bất thình lình, những tiếng thét kinh hoàng của các nạn nhân. Kèm với đó là những hình ảnh quen thuộc nhưng chưa bao giờ hết rùng rợn, như một người phụ nữ tóc dài treo ngược trên trần nhà, với chiếc miệng há hốc và độ mắt trợn trừng đáng sợ. Các tác phẩm của Takashi Miike chưa bao giờ đi theo khuôn mẫu nào, và One Missed Call không phải là ngoại lệ. Dù vẫn mang nét đặc trưng dòng phim kinh dị đến từ xứ sở Mặt trời mọc, nhưng dấu ấn phong cách của Takashi Miike là không lẫn vào đâu được, cho dù không có những cảnh máu me hành xác đã trở thành thương hiệu của ông. One Missed Call có thể nói là một sự khởi đầu nhẹ nhàng vô cùng thích hợp cho những ai muốn tìm hiểu về phim của vị bậc thầy kinh dị Nhật Bản. 

  1. Kairo (Kiyoshi Kurosawa, 2001)

Tiếp theo trong clip là Kairo, bộ phim của đạo diễn Kiyoshi Kurosawa. Phim mang chủ đề khá mới mẻ vào thời điểm nó ra mắt, về việc ma quỷ tồn tại trong thế giới internet. Khi mới ra mắt, Kairo đã được đón nhận nồng nhiệt và thậm chí về sau còn trở thành một phim thiêng với rất nhiều “cult following” hay “tín đồ”.

Kairo là câu chuyện xoay quanh cái chết bí ẩn của Taguchi, trước khi chết, Taguchi được phát hiện rằng đã tiếp xúc với một phần mềm máy tính bí ẩn và nhìn thấy một thứ gì đó trên màn hình, những người bạn của Taguchi do cố gắng tìm ra nguyên nhân cái chết của anh, nên cũng dần cuốn vào vòng xoáy của hàng loạt những sự kiện quái dị diễn ra. Cơn ác mộng càng trở nên kinh hoàng, khi một số người trong họ dần dần có những triệu chứng kỳ lạ của bệnh trầm cảm và u uất rồi tìm tới cái chết, sau khi cũng tiếp xúc với “thứ gì đó” trên màn hình. 

Tại sao những nạn nhân là tự sát, và thứ quái dị đang giết người qua màn hình máy tính kia là gì? Đó là câu hỏi người xem phải luôn tự đặt ra cho mình khi theo dõi Kairo. Phim không chỉ xuất sắc trong việc gây dựng một bầu không khí u ám rùng rợn, mà đạo diễn Kiyoshi Kurosawa còn biết đánh thẳng vào nỗi sợ lớn nhất của con người, đó là sự cô đơn, thậm chí nặng nề hơn là căn bệnh trầm cảm. Một con người ngồi trong bốn bức tường, với chỉ một cú click chuột là có thể kết nối với cả thế giới ảo, tuy nhiên những sự kết nối đó có thực sự xóa nhòa đi sự cô đơn sâu thẳm trong mỗi con người? Hay ta chỉ đang tuyệt vọng cầu cứu một ai đó, kéo ta khỏi vũng lầy của trầm uất và vô vị? Hãy cùng xem Kairo để có câu trả lời của riêng mình nhé.

  1. Mười (Kim Tae-kyeong, 2007)

Mười được sản xuất năm 2007, là sản phẩm điện ảnh hợp tác Việt Hàn đầu tiên, đồng thời cũng đánh dấu sự trở lại của thể loại phim kinh dị Việt sau nhiều năm vắng bóng. Trên hành trình đi tìm chất liệu sáng tác của mình, nhà văn trẻ Yoon Hee quyết định chọn Việt Nam sau lời giới thiệu của người bạn Seo Yeon về Mười và truyền thuyết về bức chân dung bị ám. Theo lời kể của Seo Yeon, bức màn bí ẩn về cái chết đau thương của Mười trong truyền thuyết dần được hé lộ, rằng đây là một câu chuyện có thật. Hồn ma của Mười vẫn đang lẩn quất đâu đây, đầy hận thù và sẵn sàng nguyền rủa những người đang sống trong thù hận hay sợ hãi.

Mặc dù được đặt dưới sự chỉ đạo của ekip đến từ Hàn Quốc, và đất diễn cho dàn diễn viên Việt Nam trong phim cũng không quá nhiều, nhưng khán giả của Mười vẫn cảm nhận được sự gần gũi đến rợn người bởi toàn bộ các cảnh đều được quay tại Việt Nam. Công nghệ Hàn Quốc thời điểm đó cũng khiến Đà Lạt, Hội An hay Mỹ Sơn của Việt Nam trở nên huyền ảo hơn nhiều so với các bộ phim cùng thời như Ngôi nhà bí ẩn hay Suối oan hồn. Hồi hộp, bất an, căng thẳng, những cảm giác mà chúng ta tìm kiếm ở một bộ phim kinh dị, thì Mười đều làm được, nhưng hoàn toàn không nhờ vào những màn jump scare như những bộ phim kinh dị thông thường. Thông điệp mà phim gửi gắm về triết lý “oan oan tương báo” của người Á Đông dù không quá khó để nhận ra, nhưng vẫn đủ khiến chúng ta phải suy nghĩ.

  1. Dark Water (Hideo Nakata, 2002)

Nhắc tới những bộ phim kinh dị nổi tiếng nhất của châu Á, có lẽ sẽ là một thiếu sót vô cùng lớn nếu Phê Phim không nhắc tới Ringu. Nhưng vì quá nổi tiếng đến mức ai cũng biết tới nên ở vị trí này, hãy cùng chúng mình đến với một tác phẩm khác cũng của đạo diễn Hideo Nakata, người đã đứng sau cả 2 phần Ringu. Bộ phim mang tên Honogurai Mizu no soko kara, hay với tên tiếng Việt là Ma Nước.

Phim theo chân người mẹ Yoshimi cùng cô con gái 5 tuổi Ikuko chuyển đến sống tại một căn hộ cũ kĩ, u tối và tràn đầy những vết ẩm đang rỉ nước. Tuy không được như mong đợi nhưng trong cuộc chiến pháp lý sau ly dị để giành quyền nuôi con gái, Yoshimi không có quá nhiều lựa chọn. Đặc biệt là khi bố Ikuko đang liên tục gây áp lực lên cuộc sống 2 mẹ con khi thuyết phục luật sư rằng Yoshimi có tâm lý không ổn định. Tai ương không dừng lại ở đó, Yoshimi còn liên tục vô tình bắt gặp túi đồ chơi của một cô bé bí ẩn sống cùng tòa nhà. Dù cho cô có cố gắng vứt nó đi bao nhiêu lần, chiếc túi ma quái kia vẫn xuất hiện trở lại như đang đùa giỡn với Yoshimi. Bí ẩn đằng sau hiện tượng này là gì, liệu sự thật kinh hoàng nào đang ẩn dấu?

Tương tự với Ringu, đạo diễn Hideo Nakata đã lần nữa thổi vào tác phẩm của mình làn gió rợn gáy từ một thế giới cô đơn, lạnh lẽo, nơi mà mỗi tiếng tí tách của từng giọt nước cũng có thể khiến bạn phải sởn gai ốc. Song, so với Ringu, Ma Nước ít những cảnh kinh dị gây shock hơn, cũng như có mạch truyện lắng đọng hơn, lột tả rõ rệt tình mẹ con then chốt. Trong phim, chúng ta biết rằng Yoshimi có một tuổi thơ đổ vỡ, bất hạnh khi không có một người mẹ tốt. Cô sợ sẽ đi vào vết xe đổ đó. Thêm nữa, cuộc đàm phán xem ai là người thích hợp hơn để chăm lo Ikuko cũng là một trận chiến day dứt không hồi kết. Ta muốn 2 mẹ con được hạnh phúc, và cả được an toàn trước các thế lực siêu nhiên đang ngày đêm ảnh hưởng tới cuộc sống của chính họ. Ma Nước mang ý nghĩa ẩn sâu là về tình mẫu tử, về sự giằng xé luân hồi giữa một bên là điều người mẹ muốn dành cho con với một bên là điều thật sự tốt cho con, và hơn cả, đây là một câu chuyện về sự hi sinh.

  1. Hansel and Gretel (Yim Pil-sung, 2007)

Hansel and Gretel là bộ phim kinh dị của Hàn ra mắt năm 2007, dựa trên câu chuyện cổ tích nổi tiếng của anh em nhà Grimm. Tuy nhiên, nạn nhân lần này không phải là hai anh em ngây thơ, mà là những người lớn. Câu chuyện bắt đầu khi Eun Soo, một thanh niên trẻ gặp tai nạn khi đang lái xe. Chiếc xe nát tươm, còn Eun Soo thì bị thương nặng và lạc trong rừng. Trong đêm tối, anh chợt gặp một cô bé xinh xắn mặc váy trắng, khoác áo choàng đỏ, cầm cây đèn nhỏ trên tay. Cô bé dẫn Eun Soo về nhà mình, một căn nhà tuyệt đẹp giữa rừng, có cả hàng rào gỗ và đường vào nhà lát đá nhỏ trên khoảng sân xanh tươi.

Ngôi nhà mà Eun Soo trú ngụ mang cảm giác đầy ấm cúng, được trang trí rực rỡ với những đồ ăn ngon. Trong nhà có một gia đình vô cùng hạnh phúc, bao gồm bố mẹ và ba người con. Họ cười mọi lúc và luôn tỏ ra tử tế hết mức có thể. Tuy nhiên, những điều gì quá rực rỡ thường ẩn chứa những điều xấu xa bên trong. Trong quá trình tìm đường ra khỏi đây, Eun Soo chợt phát hiện ra rằng, đây không phải là một bông hoa thơm ngọt, mà là một cây nắp ấm trực chờ nuốt chửng những con người xấu số lỡ đi lạc vào.

Thoạt nhìn, Hansel and Gretel không giống một bộ phim kinh dị. Phần lớn bộ phim ngập tràn ánh sáng với những tông màu nóng rực rỡ, đầy màu sắc cổ tích và không có gì ngoài một đám trẻ con tưởng chừng như vô hại. Nhưng chính không khí ấm áp kì lạ đó mới làm người xem cảm thấy rợn người. Cảm về cuối, mọi thứ cảm trở nên kì lạ, méo mó, những nụ cười quái dị và nỗi sợ ngấm ngầm, khiến Hansel and Gretel trở nên khác biệt hẳn với những motif kinh dị cũ kĩ khác. Ngoài ra, dưới lớn vỏ rùng rợn, Hansel and Gretel cũng ẩn chứa một câu chuyện buồn và đầy tính nhân văn. Nếu bạn sợ máu me, bạo lực mà vẫn muốn xem phim kinh dị, thì đây là một sự lựa chọn không thể tuyệt vời hơn.

  1. Death Bell (ChangNayato Fio Nuala, 2008)

Tiếp theo trong danh sách là tác phẩm kinh dị ra mắt năm 2008 từ xứ sở kim chi – Death Bell hay Hồi Chuông Tử Thần – bộ phim đầu tay của đạo diễn Chang, đánh dấu lần diễn xuất đầu tiên trên màn ảnh lớn của nữ ca sĩ Nam Gyu-ri, với sự tham gia của nam tài tử Kim Bum.

Death Bell lấy bối cảnh tại ngôi trường cấp 3 Chang-in, 20 học sinh xuất sắc nhất trường phải tham gia lớp một lớp luyện thi khắc nghiệt. Bất ngờ, một nữ sinh bị bắt cóc, nhét vào trong một lồng kính chật kín để trở thành con tin, buộc 20 học phải trả lời những câu hỏi được đưa ra qua loa phát thanh trong khoảng thời gian cho phép. Nếu không trả lời, từng học sinh 1 sẽ chết. Họ cũng không thể chạy thoát khỏi trường, vì cái chết cũng đang chờ đợi bên ngoài (25:51) Liệu những học sinh kém may mắn có thể thoát khỏi móng vuốt tử thần? Và rằng liệu ai có thể nhẫn tâm đến mức đứng sau tất cả những hành động này?

Tuy mở đầu bằng một phân cảnh như được lôi thẳng ra từ một bộ phim kinh dị Nhật Bản (1:25), nhưng Hồi Chuông Tử Thần không nặng về yếu tố ma quỷ ám ảnh. Phim như 1 sự hòa quyện tuyệt vời giữa Battle Royale của Nhật và series Saw của Hollywood. Chính vì thế, sự kinh hoàng ở đây không tới từ những bóng ma mập mờ cùng mái tóc dài che mặt xuất hiện từ trong bóng tối, mà là từ các màn tra tấn đau đớn (52:17), những cái chết ám ảnh các cô cậu học sinh cấp 3 phải chịu đựng (50:39). Đặc biệt, với những người đang ngồi trên ghế học đường cuối cấp ba, phim còn có khả năng khơi gợi một cảm giác thân quen tới đáng sợ qua áp lực từ những câu hỏi hóc búa bất chợt, đến kèm theo các hệ quả khôn lường. 

  1. Tumbbad (Anand GandhiRahi Anil Barve, 2018)

Bộ phim tiếp theo trong danh sách đến từ Ấn Độ, nhưng không phải là Cô Dâu Tám Tuổi, chúng ta cùng đến với Tumbbad, bộ phim được ấp ủ kịch bản từ năm 1997. Sau một lần đưa vào sản xuất không như ý năm 2012, Tumbbad mà chúng ta có ngày hôm nay là tác phẩm kinh dị đang được đánh giá cao nhất của Bollywood. 

Phim lấy bối cảnh thế kỷ 19 tại vùng ngoại ô của ngôi làng mang tên Tumbbad, Ấn Độ, nơi được tương truyền là có kho báu khổng lồ mà tất cả những người có ý định đạt được nó đều bị nguyền bởi vị thần sa ngã mang tên Hastar. Cụ cố của nhân vật chính Vinayak là một phù thuỷ bị dính lời nguyền, khiến bà bị nhốt trong căn hầm hàng thế kỷ mà trái tim vẫn không thể ngừng đập. Tò mò về kho báu trong truyền thuyết, Vinayak trở lại quê hương sau nhiều năm biệt xứ để tìm gặp người cụ cố, với toàn bộ sự can đảm và quyết tâm đổi đời của mình. Sau khi biết bí mật về cách chinh phục kho báu của Hastar, lòng tham khiến Vinayak quyết định liều mạng, đi vào sâu trong ngôi đền thiêng tại Tumbbad, đối mặt với những hiểm nguy, bất chấp cả lời nguyền đã được cảnh báo. Quả thật, những đồng vàng của Hastar nhanh chóng đem đến cho Vinayak cuộc sống giàu sang, phú quý, nhưng liệu nó có thực sự xứng đáng với những gì mà anh phải đánh đổi?

Chuyển thể từ các truyền thuyết dân gian không phải là một cách tiếp cận quá xa lạ của các bộ phim kinh dị, gần đây nhất có thể kể đến The Curse of la Llorona, nhưng Tumbbad lại đem đến một luồng gió mới từ một trong những nền văn hoá lâu đời nhất của loài người, Ấn Độ. Không chỉ vẽ ra một không gian rộng lớn đẹp như tranh với những công trình kiến trúc cổ kính, phim còn tái hiện cả thời kỳ chuyển giao văn hoá của quốc gia này, và cả những vấn đề còn nhức nhối trong xã hội Ấn Độ lúc bấy giờ. Tumbbad được sản xuất cách đây không lâu nên yếu tố hình ảnh, kỹ xảo đã được đầu tư cải thiện hơn nhiều so với thời kỳ trước của điện ảnh Bollywood, dù vẫn còn đó một vài cảnh quay chưa thực sự hoàn hảo. Một điểm thú vị không thể không nhắc đến trong một bộ phim Ấn Độ, là âm nhạc. Yếu tố này được tận dụng khá triệt để trong Tumbbad, đặc biệt là khi phim muốn đẩy người xem tới đỉnh điểm của sự căng thẳng, lo lắng hay bất lực. Tóm lại, nếu bạn đang tìm kiếm một màu sắc trải nghiệm khác trong dòng kinh dị châu Á, thì Tumbbad nhất định là lựa chọn thú vị. 

  1. Three… Extremes (Fruit ChanPark Chan-wookTakashi Miike, 2005)

Three Extremes mang một ý tưởng vô cùng táo bạo. Phim quy tụ 3 đạo diễn hàng đầu đến từ 3 nền điện ảnh lớn của Châu Á, mỗi người sẽ làm một bộ phim ngắn 40 phút để cho thấy những gì tinh tuý nhất mà thể loại kinh dị có thể trở thành. Fruit Chan đến từ Hồng Kông, ông vua dòng phim báo thù Park Chan Wook đến từ Hàn Quốc, và cuối cùng, bậc thầy kinh dị Nhật Bản, Takashi Miike; những cái tên thoạt nghe đã đủ để bảo chứng cho chất lượng của bộ phim. Thật khó để nói về Three Extremes như một tổng thể mà không đi sâu vào từng phim một, bởi cả 3 phim ngắn này đều là những tác phẩm độc lập xuất sắc. Mình sẽ cố gắng hết sức có thể để nói lên được sự hấp dẫn của phim mà không tiết lộ nội dung; bởi mình tin rằng, đây sẽ là một trải nghiệm điện ảnh tuyệt vời nhất khi biết càng ít về nó càng tốt.

Tập phim đầu tiên tới từ đạo diễn Fruit Chan của Hong Kong, mang tên Dumplings, hay Há Cảo. Phim mở đầu với những shot máy mà máy quay được đặt sau những vật cản, hay còn được biết đến là kĩ thuật frame-in-frame. Đó là khi chủ thể của cảnh quay được đặt trong một khung hình nhỏ hơn, tạo nên bởi những vật chắn giữa chủ thể và máy quay. Thủ pháp này được sử dụng xuyên suốt cho đến khi tập phim kết thúc. Tác dụng mà nó đem lại chính là tạo nên một sự xa cách giữa khán giả và những nhân vật trong phim. Có cảm tưởng như chúng đang đứng ở 1 vị trí an toàn và bí mật tuyệt đối, dõi theo nhất cử nhất động những việc làm sai trái và kinh hoàng của họ. Đi kèm với những âm thanh được khuếch đại, như tiếng mài dao, tiếng băm thịt, tiếng nhai thức thức ăn, tạo nên một cảm giác vô cùng bất an cho người xem. Dù có những hình ảnh ẩm thực vô cùng hấp dẫn, nhưng phim không làm người xem đói bụng, mà thay vào đó là sự sợ hãi, đi kèm với ghê tởm. Chắc chắn bạn sẽ không thể nhìn món há cảo như trước nữa sau khi xem bộ phim này, cho thấy tài năng của đạo diễn Fruit Chan khi có thể biến những thứ hết sức thân thuộc trong cuộc sống trở nên nhuốm màu kinh dị. Phim có một cái kết đầy ẩn ý, khiến chúng ta phải suy nghĩ và ám ảnh khi những âm thanh cuối cùng vừa dứt.

Phim thứ hai, Cut, tới từ đạo diễn Park Chan-wook, cha đẻ của tác phẩm bạo liệt hàng đầu Hàn Quốc, Oldboy. Được biết đến với những chủ đề vô cùng đen tối, không ngần ngại trước những cảnh bạo lực và máu me, Park Chan Wook với lần thử sức đầu tiên cùng thể loại kinh dị vẫn giữ được phong cách đặc trưng của mình. Đó là sự khám phá bản ngã, cực hạn của một con người, những gì kinh tởm nhất mà con người có thể làm. Rằng thứ đáng sợ nhất không phải là ma quỷ hay những thế lực tâm linh, mà chính là những người bình thường xung quanh chúng ta, bất cứ ai khi bị dồn vào bước đường cùng cũng có khả năng trở thành một con quỷ sống. Nội dung phim kể về gia đình một vị đạo diễn nổi tiếng bị đột nhập và bắt giữ bởi một người đàn ông lạ mặt. Sở hữu những cảnh quay vô cùng ấn tượng, như một cảnh đầu phim mà cách đưa máy quay khiến người xem phải trầm trồ, hay là những bản nhạc cổ điển đã trở thành thương hiệu của Park Chan-wook, phim là một góc nhìn đầy chua cay về xã hội, về bản chất của ham muốn và sự đố kị trong mỗi con người. Dù có những yếu tố hài hước được đưa vào vô cùng khéo léo, phim vẫn để lại cho người xem một cảm giác sợ hãi và bất an đến khó tả.

Không cần nói nhiều về vị đạo diễn cuối cùng, Takashi Miike, bậc thầy của dòng phim kinh dị, hành xác đẫm máu của Nhật Bản, với những tác phẩm đã trở thành kinh điển như Audition, Visitor Q hay Ichi, the killer. Nhưng mình khá bất ngờ khi lần này, ông đã chọn một lối tiếp cận khác có phần nào đó nhẹ nhàng hơn so với những tác phẩm trước đó của mình. Box kể về một nữ nhà văn và những giấc mơ lặp lại của cô, ẩn chứa một sự ám ảnh về những sự việc kinh hoàng xảy ra trong quá khứ. Phim kiệm lời thoại, kiệm âm thanh, âm nhạc. Vị đạo diễn người Nhật Bản đã cho thấy mình là bậc thầy như thế nào trong việc kể chuyện bằng hình ảnh. Chỉ là những khung hình bất động thôi, nhưng có thể đem lại những cảm xúc mãnh liệt nhất, đau lòng nhất và thậm chí là kinh hãi nhất. Việc sử dụng im lặng để tạo căng thẳng, hồi hộp được tận dụng tới hiệu quả tối đa, khiến tim người xem như rớt ra ngoài khi có một tiếng động nào đó cất lên dù là nhỏ nhất. Cảm xúc của khán giả cũng được Takashi Miike đem ra chơi đùa, khi sẵn sàng đập tan mọi kì vọng và suy đoán của chúng ta về nội dung phim. Với mình, đây là tập phim thuần tuý kinh dị nhất trong cả 3, và cũng là tập phim khiến mình sợ hãi nhiều nhất.

Về tổng thể, 2 tiếng của Three Extremes là những gì tinh tuý nhất của thể loại kinh dị cũng như phong cách làm phim cực đoan, đẩy lùi giới hạn của điện ảnh. Đây là một trải nghiệm có một không hai mà các bạn không nên bỏ lỡ.

  1. Thirst (Park Chan-wook, 2009)

Trong các danh sách phim top từ trước đến giờ của Phê Phim, chúng mình không bao giờ sắp xếp các bộ phim theo một thứ tự hay hay dở nhất định nào cả. Nhưng lần này, bộ phim tiếp theo đây mà mình chọn để nói cuối cùng, là có lý do. Bởi Thirst là một trong những bộ phim kinh dị ấn tượng nhất mà mình đã từng được xem, nếu không muốn nói là xuất sắc nhất. Đến từ cái một cái tên đã không còn xa lạ với những người yêu mến điện ảnh Hàn Quốc, đạo diễn Park Chan-wook, Thirst là tác phẩm điện ảnh kinh dị đầu tay của ông. Dù mới chỉ là lần thử sức đầu tiên, nhưng Thirst đã ngay lập tức trở thành kiệt tác trong thể loại của nó. Trả lời một bài phỏng vấn, đạo diễn Park gọi là đây là tác phẩm đỉnh cao của sự nghiệp của ông. Vậy điều gì đã làm nên sự đặc biệt của Thirst, hãy cùng tìm hiểu nhé.

Phim bắt đầu ở một thị trấn nhỏ của Hàn Quốc, nơi một dịch bệnh quái ác bùng phát. Một vị linh mục tốt bụng đã tự nguyện trở thành vật thử cho một thí nghiệm y tế nhằm tìm ra liều thuốc đẩy lùi dịch bệnh. Thí nghiệm thất bại, nhưng thay vì cái chết, anh biến thành Ma Cà Rồng. Anh được mọi người coi là một vị thánh sống, khi là người duy nhất sống sót trong 500 người tình nguyện. Tình cờ anh nảy sinh một mối tình vụng trộm với vợ của người bạn thời thơ ấu bị kìm nén trong một cuộc hôn nhân thất bại. Cơn khát máu của Ma Cà Rồng cùng mối tình sai trái khiến mọi thứ trở nên mất kiểm soát; vị mục sư phải đấu tranh giữa bản ngã và đức tin của chính mình để cứu lấy những gì còn lại của nhân loại.

Thirst không chỉ là một bộ phim kinh dị đơn thuần, mà là sự hoà trộn của nhiều thể loại, trong đó có giật gân, bí ẩn và đồng thời còn là một câu chuyện tình đầy bi kịch. Nếu như thấy việc một người bình thường nảy sinh tình cảm với ma cà rồng là quen quen, thì bạn yên tâm đi, đây không phải là một Chạng Vạng thứ hai đâu. Mọi thể loại trong Thirst đều được Park Chan Wook đẩy đến đỉnh cao. Một câu chuyện tình tay ba đau lòng nhưng không hề sến súa. Một kịch bản giật gân hoàn hảo khiến người xem phải dán mắt vào màn hình, và cuối cùng là những yếu tố kinh dị, không quá nhiều, nhưng khi chúng xuất hiện, thì thực sự khiến mình bị ám ảnh rất lâu. Mình sẽ mãi không thể quên được hình ảnh bà mẹ trong phim, với ánh mắt đầy ma quỷ nhìn thẳng vào tâm can người xem, khiến mình gặp ác mộng nhiều đêm. Cái kết của phim với mình cũng là một trong những kết thúc đáng nhớ nhất của lịch sử điện ảnh, thật đẹp nhưng cũng thật đau lòng. Có thể nói, Thirst là một trải nghiệm điện ảnh mà bất cứ ai cũng đều nên có, bởi nó quá tuyệt vời.

Và vừa rồi là danh sách 10 phim kinh dị châu Á khiến bạn mất ngủ. Các bạn còn bộ phim nào muốn giới thiệu cho chúng mình và những người khác không, hãy để lại bình luận phía bên dưới nhé. Nhấn like và share video nếu các bạn thích nó nhé, và cũng đừng quên theo dõi Phê Phim để không bỏ qua bất kì video nào của chúng mình trong tương lai.

Bấm vào đề bình luận

Để lại câu trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Quảng cáo

Mới Nhất

Movies

Chi tiết về bộ phim vẫn đang được giữ bí mật, nhưng theo Deadline, khả năng cao bộ phim sẽ không chỉ tiếp nối...

Hậu Trường

Warner Bros. vẫn sẽ trả đầy đủ lương như đã thỏa thuận cho nam diễn viên, mặc dù anh mới chỉ thực hiện 1...

Âu Mỹ

Ekip làm phim chia sẻ về những sự cố trên trường quay, bao gồm chuyện xô xát giữa đạo diễn và diễn viên, những...

Âu Mỹ

Joker, Gollum, Darth Vader, Anton Chigurh, Hans Landa,... Những kẻ phản diện ấn tượng như thế đều là thành tố quan trọng để thu...

Hậu Trường

Trọng tâm của phim hoạt hình luôn chính là bản thân nhân vật được tạo ra trong bối cảnh truyện tranh, bạn không chú...

Tin Tức

Johnny Depp Thua The Sun Trong Vụ 'Wife-Beater'

Có Thể Bạn Quan Tâm

Movies

Bom tấn triệu đô của Disney, Mulan, vừa ra mắt khán giả trên Disney+ cuối tuần qua, đồng thời cũng chuẩn bị ra rạp...

Âu Mỹ

Mới đây, nhà sản xuất phim The Boys đã lên tiếng xác nhận ngày ra mắt mùa phim thứ hai.

Âu Mỹ

Nam tài tử người Canada gốc Lebanon luôn rất được mến mộ và tôn trọng không chỉ trên màn ảnh mà còn ở ngoài...

Movies

Cảm hứng của Love đến từ niềm tin của Noé rằng chúng ta đang thiếu vắng những tác phẩm gợi tình

Copyright © 2020 Phê Phim