Kết với chúng tôi

Xin chào, bạn đang tìm kiếm gì?

Bình Luận

The Lighthouse: Mặt tối của các vị thần

The Lighthouse là tác phẩm kinh dị, giật gân mới nhất của Robert Eggers, đạo diễn đằng sau một The Witch vô cùng cay đắng và thâm thúy. Chuyện gì đã xảy ra trên hòn đảo khắc nghiệt và tràn đầy tuyệt vọng kia? Ai mới thật sự là người bị điên? Và liệu bộ phim có ẩn ý gì không? Hãy cùng mình tìm hiểu trong bài viết ngày hôm nay nhé!

The Lighthouse là tác phẩm kinh dị, giật gân mới nhất của Robert Eggers, đạo diễn đằng sau một The Witch vô cùng cay đắng và thâm thúy. Chuyện gì đã xảy ra trên hòn đảo khắc nghiệt và tràn đầy tuyệt vọng kia? Ai mới thật sự là người bị điên? Và liệu bộ phim có ẩn ý gì không? Hãy cùng mình tìm hiểu trong bài viết ngày hôm nay nhé!

Tóm tắt

Lấy bối cảnh cuối thế kỷ 19 và dựa trên 1 câu chuyện có thật, The Lighthouse kể câu chuyện xoay quanh 2 người canh giữ hải đăng tên Ephraim Winslow và Thomas Wake, lần lượt do Robert Pattinson và Willem Dafoe thủ vai. Wake là quản lý còn Winslow là lính mới được cử đến để hỗ trợ ông trong vòng 4 tuần. Những công việc mà Winslow phải phụ trách có tính chất nặng nhọc, bẩn thỉu tăng dần theo thời gian. Tuy cùng nhau chăm lo cho ngọn hải đăng nhưng Wake tuyệt đối không bao giờ cho Winslow được đặt chân lên phòng chứa đèn, nơi mà ông… thỉnh thoảng tắm tiên trong ánh sáng chói lòa. Trong số những điều Winslow bị cấm đoán, có việc giết loài chim mòng biển sống trên hòn đảo. 

Khi cơn bão vây quanh họ lớn dần, những điều quái đản cũng xảy ra với tần suất nhiều lên. Winslow liên tục bị quấy rầy bởi một con mòng biển chột cả đêm lẫn ngày. Wake tiết lộ rằng người phụ việc trước đó của ông đã phát điên rồi qua đời. Nước uống nơi đây bỗng nhiên đen quánh, hậu quả của việc một con mòng biển rơi vào bể chứa. Tại đây, Winslow chạm trán con mòng chột và đã giết nó. Sau đó, có vẻ như vận rủi đã thật sự đến. 

Bão ngày càng to. Do say rượu nên 2 người lỡ chuyến tàu về đất liền sau 4 tuần làm việc. Họ quyết định ở lại thêm. Winslow phát hiện ra cơ thể của một người cá bị dạt lên bờ, nhưng khả năng cao đó chỉ là hậu quả của trí tưởng tượng đàn ông bị cô lập lâu ngày. 

Tối hôm đó, cơn bão lại thêm phần khủng khiếp. Wake phát hiện ra kho lương thực của 2 người đã bị dột và hỏng hết, chỉ còn lại rượu – thứ thuốc tiên có khả năng nhất thời cứu rỗi linh hồn của bất kỳ ai nhưng đổi lại, sẽ lặng lẽ hủy hoại linh hồn họ theo thời gian. Không còn lối đi nào, 2 người đàn ông của chúng ta “mượn rượu tỏ tình”.

Ngay khi Winslow chê món tôm hùm Wake nấu, ông tức giận nguyền rủa anh trong gần 3 phút liên tục. Trong toàn bộ phân cảnh này, nam diễn viên Willem Dafoe đã nói toàn bộ đoạn thoại của mình mà không hề ngừng nghỉ, cũng như không hề chớp mắt dù chỉ 1 lần. Sau đêm hôm đó, lòng hiếu kỳ cho đèn hải đăng và lòng căm hận cho Wake bên trong Winslow như tăng lên gấp bội. Song, hai người cùng ở trên một hòn đảo mà, làm sao mà không dựa vào nhau để sống được. Trong men rượu, Winslow thú nhận rằng Thomas Howard mới là tên thật của anh. Cái tên Ephraim Winslow đến từ quản lý cũ đã chết trong một tai nạn đáng tiếc mà anh là nhân chứng. 

Trong nỗi bí bách, hoảng loạn và tuyệt vọng, Winslow, hay từ giờ đến hết video sẽ là Howard, cố gắng trốn khỏi hòn đảo nhưng bị Wake đuổi theo với 1 chiếc rìu, khá giống với phân cảnh huyền thoại trong The Shining. Tuy nhiên, sau khi trở về nhà, Wake nói rằng chính Howard lại là người bị điên cầm rìu đuổi theo ông, điều này giúp Howard hạ hỏa và 2 người làm lành. Phải chăng rượu đã làm hỏng tâm trí của Howard? Và đây cũng là khi Wake đặt những câu hỏi mà chính khán giả cũng đang suy nghĩ:

“Chúng ta ở trên cục đá này bao lâu rồi? Năm tuần? Hai ngày?”

Cô đơn, đường cùng và hết rượu thì làm gì nữa? Đúng rồi, đàn ông mà, pha rượu uống tiếp để qua ngày thôi. Howard phát hiện ra cuốn sổ đầu bài của Wake với toàn những lời chê bai, chỉ trích từ khi anh đặt chân đến hòn đảo này để làm việc. Trong nỗi uất ức, Howard lên án tất cả những gì anh thấy khó chịu ở Wake từ trước đến nay: giọng cười, tiếng ngáy, tiếng rắm, mùi thối kinh tởm, và đặc biệt là những lời dối trá từ ông. Thế nhưng bất ngờ thay, anh lại sẵn sàng quỳ xuống cầu xin 1 lần được vào trong ngọn hải đăng kia để được tận mắt chứng kiến ánh sáng huy hoàng của nó. Song, Wake đã ngay lập tức chửi rủa Howard, khiến anh nổi nóng, tấn công rồi chôn sống ông. Khi đất đang chất dần lên trên mặt của Wake, ông vẫn tiếp tục nguyền rủa Howard. Không lâu sau, Howard chấm dứt toàn bộ chuỗi ngày “khẩu nghiệp” của Wake bằng một phát rìu và trèo lên ngọn hải đăng.

Đến nơi, cửa đèn tự nhiên mở ra, Howard nhìn vào trong, cười lớn rồi ngã xuống. Cảnh cuối cùng của phim cho chúng ta thấy anh trần truồng và bị mòng biển rỉa khắp người.

Câu chuyện có thật kinh hãi

Như đã đề cập ở phía trên bài, The Lighthouse của đạo diễn Robert Eggers được lấy cảm hứng từ một sự kiện có thật.

Vào năm 1801, hai người đàn ông tên Thomas Howell và Thomas Griffith được cử đến ngọn hải đăng Smalls ở xứ Wales. Giống hai Thomas trong phim, Howell và Griffith thường xuyên cãi vã và có những xung đột. Tuy nhiên, khác với phim, sức khỏe của Griffith lại ngày một xuống cấp, và dẫu cho Howell có thường xuyên gửi tín hiệu cho thuyền bè qua lại nhưng đáng tiếc là đã không một ai tới giúp. Và rồi một ngày nọ, Griffith qua đời. Howell không dám vứt xác của đồng nghiệp vì sợ chính quyền coi mình là sát nhân nên ông đã cất xác Griffith vào một cái quan tài. Tuy nhiên, gió mạnh trên đảo đã làm bật một phần nắp quan tài, và thỉnh thoảng khiến tay của Griffith đung đưa trong gió như một người bình thường đang vẫy tay. Kinh hãi với cảnh tượng, nhưng vẫn còn nghĩa vụ phải hoàn thành, Howell tiếp tục chăm lo cho ngọn hải đăng trong vài tháng, đến tận khi trở về đất liền. Trải nghiệm của ông ở đảo Smalls đã khiến Howell phát điên. Thậm chí, bạn bè và người thân ở nhà còn không thể nhận ra ông. Sau sự kiện này, luật canh giữ hải đăng ở Vương Quốc Anh đã được thay đổi từ 2 thành 3 người.

Ở The Lighthouse, không hề có câu trả lời xác đáng nào cho ai là người tỉnh, ai là người điên, hay thời gian họ đã kẹt trên đảo là bao lâu? Đơn giản là vì đạo diễn Robert Eggers không hề để lại bất kỳ manh mối gì cho người xem, mà chỉ có những lời nói bâng quơ của Wake, để kiểm soát Howard. Chính vì vậy, chúng ta hoàn toàn có thể kết luận rằng việc tìm lời giải đáp cho bề nổi không phải là thứ mà đạo diễn muốn khán giả làm.

Prometheus & Proteus

Dựa vào câu chuyện có thật kể trên, chúng ta đến với giả thuyết đầu tiên: 2 người trên đảo là 2 người tách biệt chứ không phải cùng 1 bản thể.

Nếu các bạn đã xem qua video về The Witch trên kênh youtube của Phê Phim, chắc hẳn các bạn sẽ nhận thấy một sự tường tận rõ rệt về không chỉ lịch sử mà còn về truyện dân gian, truyện ngụ ngôn, cổ tích và thần thoại của đạo diễn Robert Eggers. 

Nhân vật Thomas Wake được bọc bên ngoài bằng hình tượng của thần Proteus, người cai quản biển cả hộ Poseidon trong thần thoại Hy Lạp. Đại thi hào Homer đã gọi Proteus là “Old Man of the Sea”, hay Ông Già Của Biển Cả, lý giải cho nhiệm vụ canh giữ ngọn hải đăng giữa biển của Wake. Ngoài ra, Proteus còn được biết đến với khả năng thiên biến vạn hóa, giống như sự thay đổi liên tục của nước, giải thích cho những hình ảnh quái dị với đầy những xúc tu mà Howard nhìn thấy, cũng như sự suy chuyển liên tục của đại dương trùng khớp với cảm xúc của Wake. Hơn nữa, Proteus cũng được biết đến với tri thức đầy đủ về quá khứ, hiện tại và cả tương lai – khả năng được Poseidon ban cho. 

Này, mà tại sao giết mòng biển lại là vận rủi?

Trong cơ thể chúng là linh hồn của những thủy thủ xấu số đã qua đời.

Proteus, hay Thomas Wake, không đùa khi nói rằng trong những con mòng biển là linh hồn của những thủy thủ xấu số. Chắc hẳn các bạn cũng để ý rằng vị trí con mắt bị chột của con mòng biển này, có một sự tương đồng không hề nhỏ với người phụ việc trước đó trên hòn đảo. Ngay sau khi nó chết, gió đã lập tức đổi hướng một cách đầy bất thường. Những lời nguyền rủa mà Wake dành cho Howard ở giữa và cuối phim đã miêu tả vô cùng chính xác cái chết mà nhân vật của Robert Pattinson phải chịu đựng. 

Rất có thể, chính những lời này đã tước đi sinh mạng của người phụ việc đến trước Howard. Và cuối cùng, tuy có kiến thức về gần như mọi thứ nhưng Proteus được miêu tả là một “reluctant seer” – một tiên tri ích kỷ, căm hận việc chia sẻ tri thức của bản thân cho người trần, lý giải cho việc Wake không bao giờ muốn Howard biết được đèn ngọn hải đăng thật sự ẩn chứa gì.

“Khi chúng tôi lên ý tưởng, chúng tôi bắt đầu mường tượng được ra câu chuyện. Rồi bỗng nhiên chúng tôi nghĩ rằng: “Hmm, chuyện cổ tích hay dân gian hay thần thoại nào có thể khớp với câu truyện này nhỉ?” Rồi chúng tôi nhận ra: “À, Proteus và Prometheus chưa bao giờ gặp nhau trong thần thoại hy lạp, mà có vẻ như đó lại chính là câu chuyện của chúng ta” .

Robert Eggers

Nếu Thomas Wake là Proteus, thì Thomas Howard chính là Prometheus. Đúng đó, đây chính là vị thần vô cùng nổi tiếng trong thần thoại Hy Lạp, cũng là tên của bộ phim trong vũ trụ Alien mà chúng mình sẽ có video giải thích trong thời gian tới.

Prometheus được biết đến rộng rãi với tư cách titan nặn ra loài người, lừa thần Zeus phải chọn phần thức ăn dâng toàn xương và mỡ, và lấy trộm lửa thiêng trên đỉnh Olympia để trao cho con người, giúp chúng ta phát triển. Ở ngữ cảnh này, “lửa” có thể được hiểu như “tri thức”. Đặt vào trong The Lighthouse, rất có thể tri thức toàn năng chính là những điều ẩn giấu trên đỉnh của ngọn hải đăng mà Wake, hay Proteus, luôn đắm chìm bản thân trong bấy lâu. Song, tương tự Prometheus sau khi lên đỉnh Olympia, Howard cũng đã phải chịu hình phạt đau đớn là bị chim rỉa thịt khi trần truồng. Cảnh cuối cùng của bộ  phim được đạo diễn Robert Eggers lấy cảm hứng từ bức vẽ thần Prometheus năm 1888 của họa sĩ người Bỉ Jean Delville. Nếu để ý kỹ, Howard, giống con mòng biển và người phụ việc trước đó, đều mất 1 mắt. Giống thần Odin, một con mắt chính là cái giá mà các nạn nhân xấu số của chúng ta phải trả để có được tri thức họ hằng mong muốn.

Tóm tắt lại, lớp đầu tiên ẩn dưới câu truyện của The Lighthouse là sự hòa trộn giữa những câu truyện trong thần thoại Hy Lạp, mà chủ yếu nhất là cuộc chạm mặt chưa từng có giữa Proteus và Prometheus. Ở đây, họ là 2 bản thể tách biệt, một với tri thức toàn năng, và một với ham muốn có được tri thức đó. Đến cuối, cả người với thói ích kỷ và người với lòng tham đều bị trừng trách xác đáng. Tuy nhiên, chúng ta vẫn còn một giả thuyết nữa chưa đi qua, đó là giả thuyết Thomas Howard và Thomas Wake cùng là 1 người. 

Ngọn Hải Đăng Của Đàn Ông

Khác với những bộ phim thông thường, đạo diễn Robert Eggers đã chọn cho The Lighthouse tỷ lệ 1.19:1 gò bó, chật hẹp, bí bách, kèm theo đó là sự thiếu hụt màu sắc. Điều này không khó để khiến chúng ta liên tưởng rằng Howard và Wake không sống ở thế giới của chúng ta, mà họ bị kẹt trong một nhà tù biệt lập, lạnh lẽo, thiếu sức sống, với ánh sáng chói lòa duy nhất phát ra từ ngọn hải đăng. 

Để có thể hiểu hơn về nhà tù này, về ngọn hải đăng và về hai Thomas, chúng ta phải đi sâu hơn, không phải vào thần thoại và vào bên trong tâm lý của con người:

Dù thế nào đi chăng nữa, em trai tôi (đồng biên kịch) và tôi đều bị ảnh hưởng rất nhiều bởi Carl Jung. Vì vậy nên chúng tôi nghĩ rằng những kiến thức cổ xưa đó luôn có sức ảnh hưởng, không ít thì nhiều, lên tất cả mọi người. Chúng chỉ cần được gợi lên thôi”

Robert Eggers, trả lời với Den of Geek.

Carl Jung là một nhà tâm lý học phân tích vĩ đại người Thụy Sĩ. Không ít các tác phẩm bom tấn khổng lồ của Hollywood đã từng chịu ảnh hưởng bởi những giả thuyết từ ông, tiêu biểu nhất phải nhắc đến tầng tầng lớp lớp của những giấc mơ mà mình đã đề cập trong bài giải thích Inception. Và giống như Inception, nước, hay chuẩn xác hơn là đại dương đầy bão tố của The Lighthouse, tượng trưng cho miền vô thức tập thể. 

Đây là phần sâu nhất của tâm trí mỗi con người, quyết định số phận cá nhân cũng như xã hội. Nó là nơi lưu trữ kinh nghiệm của chúng ta với tư cách là một loài, đó là những tri thức mà khi sinh ra chúng ta đã có sẵn, mang tính tiên nghiệm và không phụ thuộc vào môi trường hay hoàn cảnh. 

Miền vô thức tập thể là nơi đã sản sinh ra Thomas Wake và Thomas Howard, hai người đàn ông đầy thói hư tật xấu. Chính những tri thức đó đã đẩy họ đến với nhà tù cô lập với nhiệm vụ duy nhất là chăm lo cho ngọn hải đăng – công trình cao lớn, vững chãi, tỏa sáng giúp những người thủy thủ đang lạc lối có thể an toàn trở về với đất liền. Nó tượng trưng cho sự mạnh mẽ nam tính, cho khái niệm về sự đàn ông. Bởi nếu quay 90 độ, chúng ta có thể thấy một hình ảnh khá dễ nhận ra, nhất là với con trai. Thậm chí, theo đạo diễn Robert Eggers, bản gốc của phim còn có hình ảnh “ngọn hải đăng” của Robert Pattinson đang dựng đứng, tuy nhiên sau khi trình chiếu ở LHP Cannes, cảnh này đã bị lược khỏi phim. Trong The Lighthouse, mấu chốt xung đột xảy ra giữa hai nhân vật của chúng ta là xung đột về quyền lực. Hay chuẩn xác hơn, là quyền lực để thể hiện sự nam tính, sự đàn ông của bản thân mình. 

Wake của Willem Dafoe không chỉ tượng trưng cho một Proteus không muốn san sẻ kiến thức, ở ngữ cảnh này, thứ ông không muốn san sẻ là quyền lực. Ông mang trong mình những biểu hiện của tính nam độc hại như liên tục kiểm soát, đàn áp và sỉ nhục những người có địa vị thấp bé hơn để khẳng định vị thế bản thân. Ngay từ bữa ăn đầu tiên trên hòn đảo, Wake cậy quyền cậy thế ép Howard phải uống cùng, rồi nhanh chóng khẳng định chủ quyền với ngọn hải đăng. Sau đó, ông bắt Howard phải làm những công việc mang hơi hướng nữ tính như lau chùi, dọn dẹp. Gia trưởng Wake cũng không quên liên tục dùng những lời lẽ để nhấn mạnh với Howard rằng trong mối quan hệ này, ông… là vị trí công, là người đàn ông hơn, như: 

Điều gì khiến 1 người như cậu đến hòn đá bị nguyền rủa này?

Người như nào?

Người đẹp như tranh vẽ“.

Hay:

Nhìn mày này, đẹp trai đấy, mắt đẹp như một thiếu nữ“.

Phê Phim tin rằng tính nam độc hại cũng là lý do Wake tự bịa cho mình 2 câu chuyện đằng sau cái chân tập tễnh. Giống như các câu chuyện không nhất quán của Joker trong The Dark Knight, mục đích kể chuyện ở đây không phải để cho khán giả hiểu nguồn gốc nhân vật, mà là giúp chúng ta định hình được bản chất của họ. Câu chuyện thứ nhất của Wake liên quan đến việc ngủ với một nữ tu khi chân gãy được chữa trị tại Salem, còn chuyện thứ 2 lại là bị chuột gặm chân khi ở trên thuyền lâu ngày. Rõ ràng 2 câu chuyện này có cùng một mục đích, để nâng độ ngầu, độ mạnh mẽ, nâng vị trí của Wake trong mắt Howard. Quyền lực là thế, nhưng Wake vẫn cần Howard để tồn tại vì ông không thể làm mọi thứ trên đảo.

Về phía Howard, Prometheus của chúng ta không chỉ tìm kiếm tri thức, thứ mà anh kiếm tìm còn là quyền để thể hiện sự nam tính của bản thân, do cuộc đời của anh đang bị nó bó buộc. Ở anh, sự nam tính độc hại được biểu hiện qua việc “vật hóa người phụ nữ”, hay “sexual objectification of women”. Howard “tự sướng” bằng một bức tượng tí hon hình người cá – sinh vật thần thoại thường xuyên cám dỗ các thủy thủ nhờ dục vọng. Sau khi thường xuyên nghe Wake mô tả về ngọn hải đăng như một người phụ nữ mà một mình ông sở hữu quyền kiểm soát, sự thèm muốn được khám phá “người phụ nữ này” của Howard dần trở thành động lực thúc đẩy anh bán sống bán chết phải tìm được câu trả lời. Thậm chí, trong một phân cảnh, mưu cầu chứng minh sự đàn ông của Howard còn được thể hiện qua câu thoại sẽ “làm tình” với một miếng bít tết. Do đó, Howard cực kỳ căm hận khi bị coi là người yếu đuối.

Mỗi khi bị đẩy đến đỉnh điểm, tính nam độc trong Howard sẽ phun trào qua bạo lực và nhấn chìm thứ đàn áp mình. Thói bạo lực này được thể hiện lần đầu qua phân cảnh với con mòng biển. Lời cảnh báo của Wake có một sức nặng vô hình đè lên Howard, khiến anh không được động vào chúng, kể cả khi con chim chột đó có quấy rầy Howard hết lần này đến lần khác, cả đêm lẫn ngày. Howard không chấp nhận cho một con chim hay lời nói của Wake quyết định hành động của mình. Lần đầu cơn giận dữ của Howard phun trào là khi anh quật chết con mòng biển, báo hiệu cho tương lai và gợi ý cho quá khứ. Quản lý cũ của Howard – Ephraim Winslow, theo lời anh kể, đã liên tục chà đạp, gây sức ép lên Howard giống như Wake và con mòng biển kia. 

“Con giun xéo mãi cũng quằn” hay hợp hơn phải là như một “con chó xéo mãi cũng quằn”, phải chăng Howard đã ra tay giết Ephraim rồi lấy danh tính của anh để chạy trốn, bắt đầu một cuộc sống mới? Phải chăng chính quyết định ăn cắp danh tính sếp cũ đã thể hiện mong muốn được trở thành người có quyền lực, người “đàn ông hơn” của Howard? Phải chăng Howard tin rằng khi được nhìn thấy đèn hải đăng, được “có quyền lực”, tất cả những bản chất thật của anh sẽ được chấp nhận, như cách mà anh từng phải chấp nhận Wake?.

Wake liên tục sử dụng quyền lực để đàn áp Howard, để giữ cho ngọn hải đăng kia hoạt động và để bảo toàn vị thế an toàn của ông. Trên hòn đảo này, nhờ cuốn sổ ghi tội mà quyền lực của Howard thậm chí còn có thể sánh ngang với Chúa. Còn Howard thì ham muốn thứ quyền lực đó để được là chính mình, và để hiểu cái cảm giác làm bề trên là như thế nào. Cuối phim, sau khi thất bại trong việc chạy trốn khỏi sự đàn áp của Wake, Howard nhận ra rằng anh phải đạt được thứ quyền lực đó bằng bạo lực tuyệt đối. Và sau khi thành công dìm Wake xuống, Howard đã thể hiện uy quyền của mình bằng cách bắt Wake phải sủa rồi bò như 1 con chó, giống hệt cách ông và sếp cũ từng đối xử với anh.

“Tính nam độc hại! Họ làm nhau khó chịu vì họ sợ bản chất thật của chính mình. Và cả 2 người đều có lỗi. Họ biết cái gì là sai. Nhưng không có cán cân lương tâm nào có thể áp vào câu chuyện này cả. Chúng ta đơn giản là đang chứng kiến 2 người cố gắng bảo tồn bản thân, thật đấy… Nó có gốc rễ từ khủng hoảng tồn tại và khủng hoảng danh tính, và từ sự nam tính, sự thống trị và sự bị trị”

Willem Dafoe

Vậy thì còn gì ẩn chứa trong bản chất thật của 2 Thomas không? Có đấy, trên nhà tù bó buộc, cô đơn, lạnh lẽo, giữa một đại dương vô thức rộng lớn đã hình thành bản chất xấu xí của 2 người, Howard và Wake đều mang trong mình ham muốn được kết thân, được gắn bó, được thể hiện tình cảm với người còn lại. Tuy nhiên, dưới ách đô hộ của tính nam độc, nơi mà mỗi người đàn ông phải luôn mạnh mẽ: cai trị hoặc bị trị, hai người chỉ có thể thật sự kết nối với nhau khi họ không hề tỉnh táo. Nhờ sự bôi trơn của men rượu mà họ mới dám thực hiện nhu cầu vô thức cơ bản nhất của con người – nhu cầu được kết nối. Họ ca hát, nhảy múa, bộc bạch, ôm ấp và thậm chí là ngủ cùng nhau. Vì cũng theo Carl Jung, trong tâm trí nam giới luôn luôn có sự hiện diện anima – sự mềm mỏng và tình cảm của phái nữ. Đáng tiếc là trong những lúc gắn bó đó, tính đàn ông vẫn chi phối tâm trí của hai người, khiến họ phải chối bỏ phần mềm yếu trong chính bản thân.

Để rồi Howard cùng Wake phải lặng lẽ chối bỏ phần thiết yếu của bản thân, biến những giờ phút thoải mái thành cuộc thi xem ai nhảy điên hơn và thành đấu trường của những nắm đấm. 

Đến đây, mình muốn quay lại giả thuyết 2 người là một. Đúng vậy, câu chuyện thật có 2 người đều tên là Thomas, và bằng một cách trùng hợp, Thomas mang nghĩa là “twin”, hay “sinh đôi”. Nên có lẽ nào, chúng ta vẫn có thể coi 2 Thomas trong phim là 1 người nhưng ở 2 mốc thời gian khác nhau trên nhà tù khổ lao vĩnh cửu này. Thomas Howard luôn nỗ lực lấy một danh tính khác nhưng thực chất, khi về già anh sẽ biến thành Thomas Wake. Vì xét cho cùng, sau khi được diện kiến ngọn đèn hải đăng, Howard rơi xuống và chúng ta có thể nghe thấy tiếng chân anh gãy.

Chính tính nam độc hại đã đẩy cả 2 Thomas, hoặc 1 Thomas ở 2 thời điểm khác nhau, vào cái nhà tù vĩnh cửu trớ trêu, phải luân hồi chịu đựng sự trừng phạt đau đớn không chỉ về thể chất mà còn cả về tinh thần. Howard trẻ cùng Wake già đến, trải qua tất cả tất thảy hỉ nộ ái ố, rồi kết liễu nhau, và vòng lặp lại được bắt đầu lại từ đầu, giống Sisyphus và Prometheus. Tất cả vì cái gì chứ? Vì ham muốn sở hữu và bảo toàn ngọn hải đăng, ham muốn thể hiện sự đàn ông và quyền lực ư?

Trả lời phỏng vấn với Vox, Robert Eggers nói rằng ông quyết định không cho khán giả nhìn thấy thứ ẩn chứa bên trong đèn hải đăng, vì: “Nếu bạn thấy nó, bạn sẽ chịu số phận tương tự”. Nhìn tổng thể toàn bộ The Lighthouse, từ bối cảnh, lựa chọn khung hình cùng màu sắc, đến 2 nhân vật bế tắc và câu chuyện nghiệt ngã, không khó để coi The Lighthouse như một tuyên ngôn. 

Phim như muốn khẳng định rằng lối tư duy “gia trưởng” của Howard cùng Wake âu cũng chỉ là một sản phẩm lỗi thời từ cái đại dương vô thức tập thể của quá khứ, rằng nó sẽ chỉ mang đến cho chúng ta một nhà tù chật hẹp, thiếu sự sống và thừa cái chết. Ở đây, quyền lực là một giải thưởng mong manh được treo lơ lửng trên một vòng xoáy đầy ai oán, rượu chè và bạo lực. Để rồi dĩ nhiên, người thắng cuộc nếu không kết thúc bằng mất mát và đau đớn, thì họ sẽ phải chịu đựng tất cả hết lần này đến lần khác mà thôi.

Quảng cáo

Mới Nhất

Âu Mỹ

Mới đây, đạo diễn Denis Villeneuve chia sẻ, ông đang gặp rất nhiều khó khăn để đưa Dune ra rạp, trước bối cảnh ông...

Âu Mỹ

Một diễn viên đóng từ những vai diễn từ một chàng trai có đôi tay kéo bị hắt hủi, đến một kẻ làm mũ...

Tin Tức

Andrew Lloyd Webber, tác giả của vở nhạc kịch từng đạt giải thưởng Tony đã lên tiếng về phiển bản phim của Cats.

Âu Mỹ

Pineapple Express (2008), bộ phim hài, hành động của Seth Rogen đã bị Sony huỷ bỏ kế hoạch sản xuất một hậu truyện do...

Tin Tức

Vương Gia Vệ đánh dấu sự trở lại kể từ The Grandmaster (2013) với bộ phim truyền hình có tên Blossoms Shanghai

Âu Mỹ

Sau hàng loạt thành công với những tượng vàng diễn xuất ở Oscar và Emmy, Regina King sẽ ra mắt bộ phim điện ảnh...

Có Thể Bạn Quan Tâm

Âu Mỹ

Nam tài tử người Canada gốc Lebanon luôn rất được mến mộ và tôn trọng không chỉ trên màn ảnh mà còn ở ngoài...

Tin Tức

Chúng tôi đã làm lỡ mất một cơ hội tuyệt vời để đại diện cho cộng đồng người Mỹ gốc Việt một cách chính...

Châu Á

Nam diễn viên gạo cội Lee Soon Jae của "Gia Đình Là Số Một" bị quản lý cũ tố ngược đãi, coi anh này...

Âu Mỹ

Đáng chú ý, trailer này được dựng một cách vô cùng thô sơ, và những "diễn viên" thì đều là trẻ em.

Copyright © 2020 Phê Phim