Kết với chúng tôi

Xin chào, bạn đang tìm kiếm gì?

Âu Mỹ

The Haunting of Hill House: Khi Gia Đình Không Còn Là Chốn An Toàn

Trong tác phẩm kinh dị của nhà Netflix, một gia đình không chỉ bị giằng xé bởi những thế lực siêu nhiên, mà còn bị nhiễu loạn bởi chính các thành viên gần gũi với nhau nhất.

Theo một cách nào đó, thế giới trong The Haunting of Hill House mang đậm chất cổ điển. Suy cho cùng, có nỗi sợ nào “cũ” hơn là một ngôi nhà bị ám, với đầy rẫy những linh hồn quỷ dữ và tội lỗi trú ngụ bên trong?

Tuy nhiên, “Ngôi nhà ma ám” của đạo diễn Mike Flanagan, lấy cảm hứng từ cuốn tiểu kinh điển năm 1959 của nhà văn Shirley Jackson, lại có chất gì đó rất hiện đại. Giống như hầu hết các show truyền hình nổi tiếng ngày nay, từ thể loại hành động như Jessica Jones hay Daredevil, cho đến dòng chính kịch với Sharp Objects, điều thú vị nhất ở The Haunting of The Hill House chính là bi kịch xuất phát từ những điều thân thuộc. Tuy nhiên, trong một vài phim kể trên, đau thương có thể nguôi ngoai phần nào, thông qua sự can thiệp của luật pháp. Còn với “Căn nhà trên đồi ma ám”, ai oán là vô tận, và chẳng có thứ gì đủ sức xoay chuyển điều đó, kể cả lý lẽ, logic, thậm chí là cả khoa học. Chúng ta chỉ có thể nhìn thấy từng thành viên nhà Crain dần bị bóng ma mang tên “khủng hoảng tâm lý” nuốt chửng.

The Haunting of Hill House đề cao con tim thay vì lý trí, và điều đó đánh trúng tim đen của một bộ phận trong xã hội hiện thời, khi người ta càng ngày càng bất lực giữa một thế giới chất chứa những nhẫn tâm, sợ hãi và choáng váng. Trong một cảnh gần cuối phim, khán giả thấy Hugh – nhân vật người bố, đang ôm chặt người vợ đã chết trong vòng tay của mình. Khi đó, phủ kín 2 người là màu máu đỏ thẫm. 

Anh có thể sửa chữa được. 

Hugh lặp đi lặp lại câu nói ấy, như thể tin rằng chỉ cần nói ra, rồi đến một lúc nào đó nó sẽ trở thành hiện thực. Thực ra, ý nghĩ đó đã được đáp trả ở cuối mùa phim, khi Steve – con trai của Hugh, cũng là trợ thủ nhiệt thành của anh, đã nói lời xin lỗi với vợ: “Anh chỉ muốn sửa chữa điều này.”, để rồi cô vợ tiến tới, dang tay đón anh vào lòng. 

Rõ ràng, trong thế giới của bộ phim này, mưu cầu logic, lý lẽ hay trật tự chẳng là gì so với nỗi đau cả. Bởi vì, vốn dĩ 7 thành viên trong gia đình Crain, những người đã dành cả mùa hè đáng sợ cùng nhau tại biệt phủ trên đồi, đều thuộc về một nhóm cá nhân nhất định. Có người thuộc nhóm “lý trí”, cố gắng đối diện với sự điên loạn để rồi tìm cách giải quyết logic nhất. Lại có người thuộc nhóm “con tim”, đủ sức chống chịu trước nỗi đau một cách mạnh mẽ, nhưng lại dễ dàng bị bóng tối nuốt gọn. Khi nhóm lý trí ra sức tìm nguyên do cho những sự kiện kỳ bí, nhóm “con tim” lại thả mình lạc trôi giữa chất kích thích và bất ổn tâm trí, qua đó trở thành chính những bóng ma mà cả nhà đang tìm cách lẩn trốn. 

Gia đình Crain, ai cũng nhìn thấy ma cả. Vấn đề là họ sẽ làm gì, khi biết rằng tổ ấm bị ám kia, hóa ra lại tạo điều kiện cho họ xích lại gần nhau và đối diện với quá khứ. Nếu coi căn nhà trên đồi là con quái vật xâu xé những vị khách xấu số, thì từng thành viên trong gia đình kia cũng chẳng khác nào những cá thể phải chịu đựng sức nặng từ việc phụ thuộc lẫn nhau. 

Thực chất, trọng tâm của mùa phim này là: Dù gia đình có như địa ngục, nhưng rồi ta vẫn cứ quay về với nó mà chẳng màng hiểm nguy. Đây cũng là lý do khiến Hugh cho rằng mối quan hệ giữa anh và người thân vẫn rất ổn thỏa và nhẹ nhàng, dù vợ anh đã tự vẫn nhiều năm trước, thậm chí còn tìm cách sát hại những đứa con của mình. Hugh kể với con trai rằng nếu vợ anh là biểu tượng của cánh diều phiêu du, của thứ gì đó rất bồng bềnh lãng đãng, thì anh lại “thẳng như ruột ngựa”, và dành cả đời mình để kiên định bám trụ lấy mặt đất. 

Câu chuyện này là một viễn cảnh siêu thực mà Hugh buộc phải tin, dù những đứa con anh đã ruồng bỏ hai chữ “tình yêu”. Shirley coi cuộc hôn nhân của cô chỉ là công chuyện làm ăn; Steve bí mật đi thắt ống dẫn tinh, để không bao giờ phải tiếp nối cái di sản điên loạn của gia đình nữa; Theo dị ứng với những động chạm thể xác, đến mức cô phải đeo găng tay mọi lúc để xúc giác không còn quá gợi cảm; Luke là con nghiện heroin; và Nell sợ bóng đêm tới mức tự tước đi quyền sống của bản thân. 

Nghĩ kiểu gì đi chăng nữa, thì một gia đình “loạn” đến thế này vẫn cần phải giải tán, giống như nên đốt bỏ căn nhà trên đồi từ lâu vậy. Tuy nhiên, show truyền hình này lại thể hiện người ta sẵn sàng để mình bị ám, bởi lối thoát có thể còn đáng sợ hơn rất nhiều. Điều này có thể tóm gọn bằng một câu thoại của Steve, rằng bóng ma thực chất lại là một món quà. 

Xuyên suốt mùa phim, khán giả liên tục được đối diện với những câu hỏi, rằng điều gì là tốt hơn: Đối diện với thời khắc cuối cùng của người thân hết lần này đến lần khác; hay là chấp nhận rời xa họ mãi mãi? Và: Liệu chạy theo những bóng ma có phải một phần tất yếu của con người, giống như sự thật rằng chúng ta rồi sẽ phải đi gặp thần chết? 

Đây là một góc nhìn rất riêng biệt và thú vị về gia đình. Nó gạt bỏ cái kết gọn gàng và thỏa mãn, và buộc chúng ta phải cân nhắc xem ta sẽ làm gì với tổ ấm chẳng thể nào buông bỏ. Trong show truyền hình này, gia đình vừa là lớp lá chắn bảo vệ (Cả Nell và Luke đều đếm đến 7, con số thành viên trong gia đình, như một cơ chế tự vệ, giữ lũ ma quỷ xa tầm với), vừa là nỗi đau và sự lo âu liên tục lặp lại mà chẳng có hồi kết.  Bước ngoặt cảm xúc ở vài tập cuối chẳng phải là dấu hiệu cho thấy những đứa con nhà Crain đã biết yêu và được yêu, mà là một minh chứng đáng sợ, thể hiện cả gia đình đang đi vào vết xe đổ mà họ từng nỗ lực hết sức để né tránh. Đó là thứ cảm giác tất yếu khiến Nell chìm trong nỗi ám ảnh tự sát, và cũng là thứ khiến người bố vẫn muốn ăn đời ở kiếp với vợ mình, dù cô ta đã tìm cách sát hại 2 đứa con út trong một lần lên cơn. 

Sau khi cả gia đình ghé qua căn phòng đỏ bí ẩn cùng nhau, khán giả được thấy những hình ảnh thật giản đơn, nhưng lại đầy viên mãn, đó là Steve và vợ đang chào đón đứa con đầu lòng; là Theo và bạn gái đang say đắm trong vòng tay nhau; và là cái ôm thật nồng nàn mà vợ chồng Shirley dành cho nửa còn lại. Ở giữa những viễn cảnh đó là Luke, với chiếc bánh kem ăn mừng nỗ lực được “sạch sẽ” trở lại. Đó là loạt khoảnh khắc thật vô thường, như những bóng ma đã hành hạ nhà Crain suốt bao đêm dài, là ảo mộng về một tình yêu vĩnh cửu đủ sức xô đổ mọi logic (Vì cả gia đình đã chứng kiến Luke nỗ lực cai nghiện, rồi lại thất bại cả tá lần trước đó). Và chính những khoảnh khắc đó, cũng đã lờ đi sự thật rằng thương tổn tâm lý đã xé nát mái ấm này thành từng mảnh vụn nổi trôi. 

Tuy nhiên, những hình ảnh trên còn là viễn cảnh mà gia đình Crain có thể chạm tới. Nó thật hạnh phúc, chan hòa, tốt đẹp, và là động lực để cả nhà bước tiếp. Nhưng suy cho cùng, trong “Căn nhà trên đồi ma ám”, sự cống hiến dành cho gia đình cũng chỉ là một nét chấm phá nhỏ nhoi trong bức tranh tổng thể vốn đã cuồng loạn, rằng tình yêu của đời ta, hóa ra cũng chỉ là một sợi xích trói buộc. 

Theo Guardian

Quảng cáo

Mới Nhất

Âu Mỹ

Mới đây, đạo diễn Denis Villeneuve chia sẻ, ông đang gặp rất nhiều khó khăn để đưa Dune ra rạp, trước bối cảnh ông...

Âu Mỹ

Một diễn viên đóng từ những vai diễn từ một chàng trai có đôi tay kéo bị hắt hủi, đến một kẻ làm mũ...

Tin Tức

Andrew Lloyd Webber, tác giả của vở nhạc kịch từng đạt giải thưởng Tony đã lên tiếng về phiển bản phim của Cats.

Âu Mỹ

Pineapple Express (2008), bộ phim hài, hành động của Seth Rogen đã bị Sony huỷ bỏ kế hoạch sản xuất một hậu truyện do...

Tin Tức

Vương Gia Vệ đánh dấu sự trở lại kể từ The Grandmaster (2013) với bộ phim truyền hình có tên Blossoms Shanghai

Âu Mỹ

Sau hàng loạt thành công với những tượng vàng diễn xuất ở Oscar và Emmy, Regina King sẽ ra mắt bộ phim điện ảnh...

Có Thể Bạn Quan Tâm

Âu Mỹ

Nam tài tử người Canada gốc Lebanon luôn rất được mến mộ và tôn trọng không chỉ trên màn ảnh mà còn ở ngoài...

Tin Tức

Chúng tôi đã làm lỡ mất một cơ hội tuyệt vời để đại diện cho cộng đồng người Mỹ gốc Việt một cách chính...

Châu Á

Nam diễn viên gạo cội Lee Soon Jae của "Gia Đình Là Số Một" bị quản lý cũ tố ngược đãi, coi anh này...

Âu Mỹ

Đáng chú ý, trailer này được dựng một cách vô cùng thô sơ, và những "diễn viên" thì đều là trẻ em.

Copyright © 2020 Phê Phim