MOONLIGHT - Bài học về cách chấp nhận bản thân

Phê Phim

01/02/2019Phân tích

Moonlight là một bộ phim chính kịch năm 2016, do Barry Jenkins làm đạo diễn dựa trên kịch bản "In moonlight, black boys look blue" của Tarell Alvin McCraney. Bộ phim được giới chuyên môn đánh giá rất cao, đạt điểm 7.5 trên trang IMDB và gặt được nhiều giải thưởng lớn nhỏ trong đó có 2 giải Oscar cho phim truyện hay nhất và diễn viên phụ xuất sắc nhất vào năm 2017.

I. NỘI DUNG

Moonlight là một bộ phim chính kịch xoay quanh cuộc sống của Chiron, một người da màu, đồng tính, qua 3 mốc thời gian:

  • Khi anh còn là một "Little" nhỏ bé, gầy gò suốt ngày bị bạn bè bắt nạt.
  • Khi Chiron đã là một cậu thiếu niên trưởng thành hơn trong nhận thức về giới tính, con người của mình và xã hội phức tạp quanh anh.
  • Khi anh đã là một người trưởng thành và trở thành một "Black" đầy mạnh mẽ, khắc nghiệt trên con đường buôn bán ma túy.

1. Little

Little là một đứa trẻ nhút nhát, hướng nội và có tâm hồn trong sáng đẹp đẽ. Cuộc sống của Little tràn ngập những khó khăn, bất hạnh khi cậu sinh ra và lớn lên trong cộng đồng người da đen ở Miami, nơi mà nghèo đói và nghiện ngập đang giết dần giết mòn con người nơi đây. Sống chung với bà mẹ nghiện ngập, cậu đã sớm phải học cách tự lập vì thiếu vắng sự quan tâm, tình thương yêu từ mẹ. Không những thế, Little còn là đối tượng thường xuyên bị bắt nạt bởi những đứa bạn vì ngoại hình nhỏ con và tính cách hiền lành, ủy mị của mình. Nhưng thật may mắn vì cậu không phải chịu đựng tất cả những khó khăn đó một mình khi bên cạnh cậu còn có người bạn thân Kevin - người mà sau này đã thắp lên trong con tim lạnh lẽo của Chiron một chút hơi ấm của tình yêu - và Juan, một tay buôn ma túy, là đầu mối cung cấp chất cấm này đến hầu hết những tay chơi ở Miami, trong đó có mẹ của Little. Juan tuy là một kẻ phạm pháp nhưng anh lại mang trong mình một tấm lòng cao thượng và trái tim nhân hậu hiếm có. Anh dạy cho Little biết bơi, chia sẻ với Little những khó khăn trong cuộc sống, và anh cũng là người nuôi dưỡng tâm hồn trong sáng của Little trong bối cảnh xã hội rối ren của Miami thời điểm bấy giờ.

2. Chiron

Là một phiên bản lớn hơn của Little, cậu thiếu niên mảnh khảnh Chiron vẫn rất nhạy cảm, rụt rè đặc biệt khi chính Chiron và cả bạn bè anh đã dần khám phá ra những bí mật trong giới tính của bản thân mình. Anh trở thành đối tượng bị công kích của bạn bè cả ở trên lớp và ở ngoài xã hội. Ở nhà, tình cảnh cũng không khá hơn khi Paula, mẹ của anh, suốt ngày chìm đắm trong khói thuốc và chẳng chần chừ đuổi anh ra khỏi nhà để phục vụ cho những cơn phê của mình. Khi không còn Juan bên cạnh, anh chỉ có thể tâm sự nỗi lòng với Kevin, rồi Chiron chợt nhận ra ranh giới tình bạn của hai người đã được xóa bỏ và cứ thế, hai người đến với nhau trên bãi biển năm xưa nơi Juan đã gieo vào tâm trí Chiron những hạt giống của tình yêu đầu tiên.

3. Black

Sau một loạt những biến cố xảy ra, Chiron khi xưa đã chết chỉ còn lại một "Black" hoàn toàn khác: một kẻ buôn bán ma túy mạnh mẽ, quyết đoán với sự xa hoa của những xe hơi, vòng cổ, vàng bạc ,...

Chiron dường như đang ép mình trở thành một người khác

Cuộc sống gượng ép của Black cuối cùng cũng chấm dứt khi anh gặp lại Kevin, người khi xưa đã trao cho anh tình yêu nhưng cũng là người gián tiếp khiến anh phải thay đổi bản thân để trở thành một người như hiện tại. Chính cuộc gặp gỡ đó đã đưa hai người đến với nhau, lần nữa.

II. Ý Nghĩa

1. Cuộc sống của người da đen trong lăng kính của đạo diễn Barry Jenkins

Qua tác phẩm Moonlight, đạo diễn Barry Jenkins - một người sinh ra và lớn lên tại chính Miami - đã vẽ nên một bức tranh toàn cảnh về cuộc sống khó khăn của cộng đồng người da đen ở Miami nói riêng và trên toàn thế giới nói chung. Vậy bức tranh mà Barry Jenkins vẽ có những gì? Đó là những căn phòng cho thuê tồi tàn san sát nhau, những đứa trẻ da màu trong những bộ quần áo nhàu nát, những con phố nhỏ im lìm vào ban ngày nhưng lại sống dậy trong khói thuốc mỗi khi trăng lên,... Tất cả chỉ gói gọn trong hai từ: Nghèo khổ và nghiện ngập. Thế nhưng bên cạnh những mái nhà lụp xụp đó vẫn có những căn biệt thự xa hoa một cách lạ thường. Đó là nhà của những tay buôn thuốc phiện, những người làm giàu trên thân xác của con nghiện. Juan cũng là một kẻ như thế. Thật khó tin một con người cao thượng, giàu lòng trắc ẩn và nhân ái như Juan lại sa vào một con đường tội lỗi như vậy. Nhưng anh chẳng còn sự lựa chọn nào khác. Người da đen muốn vươn lên chỉ có một con đường duy nhất: buôn bán ma túy, và chỉ một lần buôn chất cấm thì cả đời sẽ là một kẻ tàn nhẫn hút máu người nghèo, rất khó có thể dứt ra được. Và chính điều này đã dằn vặt Juan trong suốt cuộc đời anh cho đến khi anh nằm xuống.

Với diễn xuất tuyệt vời của mình, Mahershala Ali ( vai Juan) đã có giải Oscar đầu tiên trong sự nghiệp dành cho Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất

Mặc dù không thể phủ nhận được tình yêu của Juan dành cho Chiron nhưng trong mắt của Paula, mẹ Chiron, anh vẫn luôn là một kẻ buôn ma túy, người bòn rút hết tài sản của bà mỗi khi cơn nghiện của bà dâng lên. Vì thế, bà luôn có ý giữ cho Chiron tránh xa khỏi Juan để con trai bà có một cuộc sống tốt hơn cuộc sống đau khổ của bà hiện tại. Có thể thấy được tình cảm của Paula dành cho con trai mình nhưng là một con nghiện, bà không thể kiểm soát được hành vi của mình vì thế bà đã không cho Chiron tình yêu mỗi khi cậu cần mẹ nhất.

Qua hình ảnh của Paula, ta có thể thấy được phần nào cuộc sống khó khăn của những con người nghiện ma túy trong xã hội lúc bấy giờ

2. Bài học về cách chấp nhận bản thân

Bên cạnh việc tái hiện xã hội rối ren của cộng đồng người da đen ở Miami, đạo diễn Barry Jenkins còn tinh tế đặt ra những câu hỏi về chính con người của mỗi chúng ta qua nhân vật Chiron. Tại sao một con người hiền lành, trong sáng như Chiron lại có những thay đổi lớn đến thế khi trưởng thành? Tại sao Chiron lại quyết định giết chết chính con người thật của mình để trở thành một người khác? Có lẽ đó là vì xã hội đưa đẩy và cũng một phần là bởi anh chán ghét con người ủy mị, yếu đuối của mình khi xưa. Như chúng ta đã biết: "Gần mực thì đen gần đèn thì sáng". Sống trong một xã hội nghiện ngập đầy bạo lực và đặc biệt là những ngày tháng ở trong trại cải tạo đã một phần làm biến chất Chiron. Nhưng đó chỉ là phần nổi của tảng băng trôi. Sâu xa hơn, trong thâm tâm của Chiron anh đã quyết định thay đổi sau những tháng ngày chịu đựng cảnh bị bắt nạt, ngược đãi triền miên. Cú sốc tâm lí mang tên Kevin giống như một cú hích đẩy Chiron rơi xuống bờ vực thẳm. Chiron chết. Black ra đời.

Black là một tay buôn ma túy vạm vỡ, lạnh lùng, ít nói, sống trong một căn nhà xoa hoa, rộng lớn với xe hơi, súng ống,... Nhìn vào Black ta có thể liên tưởng đến Juan bởi phong cách tương đồng của hai người. 

Qua một vài cảnh phim ngắn ngủi, đạo diễn Barry Jenkins đã xuất sắc vừa gột tả được tính cách, con người của Black vừa cho thấy mâu thuẫn trong nội tâm của chính anh. Điều này được thể hiện rõ nhất khi Black nhận được cuộc gọi từ một số lạ lúc nửa đêm. Đó là Kevin. Black dường như chẳng nói gì trong cuộc gọi đó. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tất cả chúng ta đều cảm nhân được rằng Chiron đã trở lại! Nhạy cảm, rụt rè và nói chuyện không quá ba từ một lần. Không nghi ngờ gì nữa, Chiron đã trở về trong thân xác to lớn của Black. Khoảng thời gian sau đó, ta thấy được Black đã thay đổi nhiều như thế nào. Anh dần trở lại như xưa: anh trở về thăm mẹ, cảm thông và tha thứ cho người mẹ già giờ đây đang dành những năm tháng còn lại của đời mình trong trại cai nghiện ma túy. Sau đó, anh tìm đến Kevin với quyết tâm hàn gắn lại tình bạn đẹp năm xưa. Rồi điều gì đến cũng sẽ đến, cuộc gặp gỡ định mệnh giữa hai người bạn thân một thời, họ đến với nhau một lần nữa. Chiron và Kevin. 

Bộ phim kết thúc bằng cảnh Little đang đứng trên bờ biển dưới ánh trăng lặng ngắm những đợt sóng vỗ bờ. Màu xanh... 

Hình ảnh cậu bé da màu có màu xanh dưới ánh trăng (In moonlight, black boys look blue) ở cuối phim là một hình ảnh có lẽ rất khó quên với khán giả. 
Hình ảnh trên gợi nhớ cho Chiron (Black) và cho chính chúng ta, những người đang xem bộ phim này, về cuộc nói chuyện giữa Little và Juan cũng ở trên bờ biển này, nơi Juan đã ươm mầm tình yêu của Chiron đối với biển.

"Một lần, chú chạy ngang qua bà cụ này đang lảng vảng, thiếu thức ăn. Thì bà cụ này dừng chú lại và nói:
"Chạy lòng vòng dưới ánh trăng. Và dưới ánh trăng, nhóc có màu xanh. Do nhóc có màu xanh nên ta sẽ gọi nhóc thế. Blue.""
"Đó có phải tên chú, Blue?"
"Không. Tới một thời điểm cháu phải tự quyết định mình là ai. Mà không ai có thể đưa ra quyết định đó cho cháu."

Trong phân cảnh cuối cùng của bộ phim, những lời nói của Juan lại lảng vảng trong tâm trí của Chiron (Black) như một lời nhắc nhở: Hãy luôn là chính mình! Đó cũng như là một lời nhắn đến tất cả chúng ta: Ta chỉ thực sự sống khi hiểu rõ chúng ta là ai. Hãy yêu và chấp nhận con người thật của mỗi chúng ta! 

Bài viết được đóng góp bởi thành viên Lucvip8a trong cuộc thi viết lần thứ 1.

Moonlight
11
3
3 Bình luận
Sắp xếp theo:
Mới nhất
Thuc Nguyen04/02/2020
thanks...
Trả lời
chiron28/12/2019
OMG
Trả lời
Lực Cỏ14/02/2019
3 điểm
Hay quá là hay!!
Trả lời

Phê Phim

2018 Thử nghiệm cộng đồng , chờ giấy phép MXH của Bộ TT & TT

Theo dõi chúng tôi