Byousoku 5 Centimeter (5cm/s) - Nỗi đau mà ai cũng phải trải qua để trưởng thành

Kỳ Nam

07/03/2019Phân tích


Tựa đề : Byousoku 5 Centimeter ( 5 Centimeters Per Second)
Tựa Japanese : 秒速5センチメートル
Tựa Vietnamese : Năm centimét trên giây
Độ dài : 63 phút (3 phần)
Thể loại : Daily Life , Romance , School Life , Tragedy
Đạo diễn, tác giả : Makoto Shinkai
Hoàn thành : 22/1/2007


I, Nhân vật: 

Takaki Toono 

   Takaki là nam chính xuất hiện xuyên suốt trong cả 3 phần của bộ phim. Cậu phải chuyển nhà cũng như chuyển trường đi nhiều nơi vì công việc của bố mẹ. Takaki và Akari trở thành hai người bạn thân ở trường tiểu học nhưng Akari phải chuyển trường khi lên trung học, họ đã phải xa nhau.

Akari Shinohara 

   Người bạn tốt nhất và là tình yêu của Takaki. Giống như Takaki, gia đình cô ấy cũng chuyển nhà nhiều lần. Akari muốn được sống chung với dì ruột ở Tokyo để học chung với Takaki nhưng bố mẹ cô đã không đồng ý. Trong một khoảng thời gian, cô và Takaki giữ liên lạc qua thư tay.

Kanae Sumida 

   Một bạn học cùng lớp của Takaki khi đang ở cấp III. Cô đã có tình cảm với Takaki từ khi hai người học chung ở cấp II (thời điểm này Takaki đã chuyển trường khi đang học dở trường cấp II cũ ) , nhưng Kanae không dám bày tỏ tình cảm của mình với Takaki. Cô thích lướt sóng và thường xuyên đợi Takaki về cùng sau mỗi buổi cậu tập bắn cung.

Risa Mizuno

   Bạn gái của Takaki ở phần 3. Cô là người đã nhắn rất nhiều tin cho Takaki nhưng không được cậu hồi âm.


II, Nội dung:

1, Phần 1: Hẹn ước hoa anh đào

Bộ phim bắt đầu bằng một câu nói đầy dịu dàng và bất ngờ “Nè, cậu có biết… 5 cm/s chính là tốc độ cánh hoa anh đào rơi hay không? "

   Takaki và Akari là đôi bạn thân thời tiểu học ở Tokyo. Tình cảm của hai đứa trẻ chớm nở từ sự tương đồng về sở thích chung trong cuộc sống, có thể nói họ đồng cảm, thấu hiểu nhau trong mọi góc cạnh của tâm hồn. Điều đó dẫn đến những lời hẹn ước thân thương…

   Takaki cùng Akari đang trên đường đi học về, và Akari đã hẹn là sang năm họ sẽ lại cùng nhau ngắm hoa anh đào. Cả hai chưa từng có suy nghĩ sẽ phải rời xa nhau, họ thậm chí còn cùng nhau đăng kí vào một trường trung học. Nhưng Akari vì công việc của bố mà phải chuyển đến Iwafune. Trong hoàn cảnh ấy của một đứa trẻ, Takaki đã chẳng thể làm gì ngoài việc lặng lẽ thốt lên: “Vậy, tạm biệt nhé”. Họ chia tay nhau trong sự lưu luyến và giữ liên lạc qua những lá thư tay. Đó là sợi dây liên kết duy nhất giúp Takaki và Akari vơi bớt đi nỗi nhớ trong lòng. 

   Khi đang học cấp II ở Tokyo, Takaki biết gia đình mình sẽ chuyển đến Kagoshima. Thế là cả hai đều phải rời xa nơi mà họ được gặp nhau, bỏ lại phía sau những kỉ niệm, những hẹn ước và hơn hết là tình cảm mà cả hai chưa từng thổ lộ với nhau. Họ càng ngày xa cách nhau hơn về mặt địa lí và có thể sẽ không có cơ hội gặp lại nhau nữa. Vì vậy, trước khi rời đi, Takaki quyết định phải gặp được Akari lần cuối để bày tỏ tình cảm của mình. Quãng đường rất dài thêm thời tiết xấu, các chuyến tàu bị chậm vì tuyết rơi dày khiến hai người không thể gặp nhau như dự định ban đầu. Trong lúc ngồi trên tàu trong tâm trạng sốt ruột, Takaki vẫn thường lôi ra nhìn ngắm lá thư cậu viết sẵn ở nhà cho Akari- một lá thư chứa đựng tất cả suy nghĩ, tâm tư, tình cảm, những lời chưa nói của Takaki. Thật không may, trong một khắc lơ đễnh, cậu đã đánh rơi nó… Trễ tàu 4 tiếng đồng hồ, trong cái rét thấu xương và cái đói cồn cào, Takaki chỉ mong rằng người mình yêu đã về nhà dẫu cho cậu đang rất khao khát được gặp Akari.

   Chuyến tàu đến ga Iwafune khi trời đã quá khuya. Takaki đi vào nhà ga và cậu đã bật khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc bởi trước mắt cậu là cô bé Akari xinh đẹp vẫn ngồi đợi cậu bên chiếc lò sưởi. Họ cùng nhau ăn những thứ mà Akari đã chuẩn bị. Takaki cảm thấy ấm áp lạ thường, không chỉ ở dạ dày mà còn ở cả trong trái tim. Đêm hôm ấy, Takaki và Akari đã trao nhau nụ hôn chân thành đầu đời bên gốc anh đào giữa trời tuyết giá lạnh...

   Cơn bão tuyết thì vẫn không ngớt, còn họ thì đã ngủ thiếp đi vì mệt trong một căn nhà nhỏ gần đó. Sáng hôm sau, Takaki phải trở về nhà. Khi chuyến tàu chở Takaki khuất tầm mắt, Akari đang âm thầm nhìn lá thư mà cô đã chờ đợi để gửi tới tay Takaki.

   Cuộc sống này là như vậy, cho dù trái tim hai con người có hướng về nhau, dù có thể vượt qua khó khăn (đi tàu một quãng đường dài trong trời bão tuyết) để đến với nhau nhưng họ vẫn không thể thắng được số phận. Hình ảnh những lá thư tay thật đặc biệt. Ban đầu, chúng giúp Takaki và Akari giữ liên lạc với nhau, từ từ xây dựng tình yêu giữa hai người họ. Nhưng chính chúng cũng là lý do khiến họ không thể mở lời hẹn ước để cố gắng được ở bên cạnh nhau. Giá như Takaki không đánh rơi lá thư của mình thì có lẽ Akari cũng sẽ có thêm dũng khí để đưa lá thư của cô cho Takaki. Và biết đâu, họ sẽ có thêm lòng tin vào mối tình đầu đời này để rồi tìm mọi cách giữ liên lạc với nhau. Chỉ là “giá như” mà thôi. Vì vậy, nụ hôn của Takaki và Akari tuy là để xác nhận tình yêu giữa hai người nhưng có thể nó mang ý nghĩa “tạm biệt” nhiều hơn.

“Vào khoảnh khắc môi chạm môi, tôi đã hiểu ra ý nghĩa vĩnh viễn của trái tim, của linh hồn. Bằng nụ hôn ấy, chúng tôi đã trao nhau tất cả những gì quý giá và trọn vẹn của mười ba năm qua, để rồi giây phút tiếp theo và suốt quãng đời còn lại sẽ là nỗi buồn khôi nguôi đeo đẳng.”

 

2, Phần 2: Nhà du hành vũ trụ

   Chuyển đến một vùng đảo xa xôi, Takaki bây giờ đã là học sinh năm 3 của trường cấp III ở Tanegashima- là nơi mà trạm không gian Tanegashima được lắp đặt. Sử dụng ngôi kể là cô bé Kanae - cô gái đã thầm yêu Takaki trong một thời gian dài. Một tình cảm mà Takaki chưa bao giờ hay bởi Kanae là một cô bé rụt rè, nhút nhát nên không có can đảm để bày tỏ tình cảm của mình. Kanae chưa hoàn thành được bảng khảo sát định hướng nghề nghiệp cho tương lai và cô chưa bao giờ vượt qua nỗi sợ hãi khi lướt trên những con sóng ngoài biển. Thế nhưng chàng trai 17 tuổi Takaki đã trở thành nguồn động lực to lớn cho Kanae tập luyện lướt ván 2 lần mỗi ngày trong suốt 5 năm. Kanae rất trân trọng thời gian mình được ở bên Takaki , đó là mỗi khi cô ấy đứng đợi Takaki sau khi tan học khá lâu và cùng nhau về nhà. Kanae cũng hay ghen tị khi thấy Takaki cầm điện thoại nhắn tin cho ai đó , cô ấy ước gì Takaki sẽ nhắn những tin đó cho mình. Và cô quyết định sẽ thổ lộ tình cảm với Takaki vào ngày cô chinh phục được những con sóng kia. Nhưng rồi, Kanae chỉ mới thành công trong  một việc, đó là lướt sóng…

   Tâm tư, tình cảm của Takaki năm 17 tuổi được khắc họa rất rõ nét trong phần này. Thực chất những tin nhắn Takaki viết trong điện thoại đều là cho Akari , nhưng chỉ viết thôi chứ cậu chưa bao giờ gửi đi cả. Takaki hay nhìn về phía xa xăm để tìm kiếm một điều gì đó, ánh mắt cậu luôn ẩn chứa những nỗi niềm. Hiển nhiên, ta biết rằng nỗi buồn day dứt trong lòng Takaki là vì Akari. Và cô gái Kanae cũng cảm nhận được điều đó, cô nghĩ rằng Takaki đang tìm kiếm những thứ xa hơn những gì cô ấy có thể dành cho Takaki. Để rồi Kanae không thể mở lời được mà chỉ chực òa khóc. Giây phút Kanae cùng Takaki nhìn ngắm chiếc tàu con thoi được phóng lên không gian, hình ảnh chiếc tàu cùng vệt khói trắng chia nửa bầu trời thành 2 mảng sáng, tối là một chi tiết ẩn dụ rất thú vị. Chính lúc này, Kanae nhận ra rằng cô và Takaki thuộc về hai thế giới khác nhau…

   Kanae là một cô gái có quyết tâm cao, cô đã chinh phục được những con sóng. Vì vậy, cô đã sẵn sàng để thổ lộ tình cảm với Takaki. Nhưng cho dù tình cảm của ta có lớn đến đâu, có cố gắng đến thế nào mà trong lòng người kia chỉ có bóng dáng của một người khác thì cũng vô ích. Và lần này, trực giác nhạy bén của con gái đã chính xác. Trong khi hai làn nước mắt đang lăn dài trên khuôn mặt rám nắng, Kanae tự nghĩ rằng tình yêu với Takaki của cô mãi mãi là vô vọng.


3, Phần 3: Năm centimet trên giây 

   Bối cảnh lúc bấy giờ là năm 2008, Takaki là một lập trình viên tại một công ty ở Tokyo, công việc đã lấy đi nhiều thời gian và sức lực của cậu. Cậu đã yêu da diết một cô gái tên là Mizuno nhưng rồi cũng chia tay trong đau đớn. Trong tiểu thuyết, Mizuno là người hồn nhiên và vô cùng hài hước. Cô đến làm cho cuộc sống nhuộm màu u tối của Takaki trở nên sống động hơn. Sau chia tay, Takaki trở về với cuộc sống đơn độc, nhàm chán trước kia ở Tokyo rộng lớn. Cậu chỉ biết lao đầu vào công việc cho đến khi cậu nhận ra trái tim mình trở nên khô cứng và mất dần cảm xúc.

   Những cánh hoa anh đào bay vào phòng Takaki khiến cậu hồi tưởng lại…

   Vào một ngày đi dạo phố, Takaki và Akari như hai người dưng ngược lối đi qua nhau trên đường, ngay ngã tư giao với đường sắt xe lửa. Dường như cả hai đều cảm thấy có gì đó rất quen thuộc. Họ đều dừng lại và bắt đầu quay lưng nhìn lại. Đúng lúc đó, chiếc xe lửa chạy ngang qua và che mất tầm nhìn của hai người. Takaki chờ xe lửa đi qua nhưng Akari đã đi mất. Takaki nhìn vào khoảng không trước mắt, mỉm cười rồi đi tiếp.

   Phần 3 đánh dấu sự trưởng thành trong tâm lý của Takaki, đã không còn sự kiên định và cố chấp của tuổi trẻ nữa. Cậu có thể mở lòng với Mizuno bởi vết thương lòng năm ấy với Akari đã liền thành sẹo. Tiếp đến, việc cậu dứt khoát hoàn toàn với Mizuno một cách vô tình (Takaki không trả lời điện thoại cũng như tin nhắn của cô) cũng là lẽ dĩ nhiên. Khi con người ta trưởng thành, bị cuốn vào vòng xoáy của công việc và cuộc sống, điều đó khiến người ta “chai sạn” trong chuyện tình cảm và trở nên “bất cần” nhiều thứ.

   Hình ảnh đoàn tàu cuối phim rất giống với hình ảnh những lá thư tay ở phần 1. Đoàn tàu đã mang Takaki đến gặp Akari nhưng cũng chính nó đã ngăn cách hai người gặp lại nhau (chưa chắc nó mang ý nghĩa tiêu cực). Akari trong một lần dọn dẹp đã tìm lại được bức thư năm xưa cô định đưa cho Takaki. Cô chỉ hoài niệm đôi chút về quá khứ bởi cô lựa chọn sống với hiện tại. Akari đã lấy chồng và có cuộc sống riêng của mình. Cũng có thể chính vì nguyên do đó, mà Akari là người rời đi trước sau khi đoàn tàu chạy qua. Còn Takaki với nụ cười trên môi, cậu cảm thấy nhẹ nhàng, không còn nỗi day dứt trong lòng nữa, cậu có thể thanh thản bỏ lại quá khứ để bước tới tương lai phía trước. Đó chính là “sự trưởng thành”.

“ Nếu vận tốc của hoa anh đào không phải là 5cm/s thì có lẽ nó sẽ không đẹp như thế. Và nếu khoảng cách giữa tôi và em là 5cm, thì có lẽ chỉ cần một bước để đến với em chứ không phải là cả một đời người. 

Hoa anh đào vẫn rơi. 

Và tôi đã nắm trượt nó.”


4, Lời kết:

   Bộ phim là sự hòa quyện tuyệt vời giữa hình ảnh và âm thanh, xen kẽ đó là những khoảng lặng làm điểm nhấn trong từng khoảng khắc. Bộ phim mang đến cho chúng ta một câu chuyện đẹp, man mác buồn và đầy ý nghĩa.

   Kết thúc bộ phim là Music Video tua lại những thước phim của quá khứ gợi lại những kỉ niệm khó quên. Và bài hát “One more time, one more chance” viết bởi Masayoshi Yamazaki vang lên với ca từ không thể hợp hơn.

“Vẫn mãi kiếm tìm bóng hình em trong không trung,

Nơi ngã tư đường, hay cả trong những giấc mơ.

Dù biết em sẽ không xuất hiện.

Nếu điều ước trở thành hiện thực, anh sẽ tới bên em ngay lúc này.

Anh sẽ làm bất cứ điều gì, 

Sẵn sàng từ bỏ tất cả để ôm lấy em.”

  Mối tình đầu rất đáng nhớ, nhưng hãy để nó là ký ức đẹp nhất đừng nên là vật cản vô hình trong suốt cuộc đời. Chắc hẳn ai xem xong cũng đều nhìn thấy bản thân mình ở trong đó, day dứt rồi từ bỏ, dại khờ rồi trưởng thành…

“ 5cm/s không chỉ là vận tốc của những cánh anh đào rơi, mà còn là vận tốc khi chúng ta lặng lẽ bước qua đời nhau, đánh mất bao cảm xúc thiết tha nhất của tình yêu.”

80
20
20 Bình luận
Sắp xếp theo:
Mới nhất
Shinya Kogami11/11/2019
Mỗi lần xem lại là những ký ức với cô gái thầm thích hồi phổ thông lại trở về Phim rất hay và cũng rất buồn
Trả lời
Nguyễn Hoàng Thủy19/06/2019
chắc để hiểu đủ dc nó phải đọc qua novel do chính tác giả viết. cảm giác xem phim thì lúc 2 người lưới qua nhau trong cảnh cuối thật sự gây cảm giác cô đơn. cũng khó hiểu nv Risa Mizuno cũng không dc nói đến nhiều. độ quan trọng cũng ko dc nói đền như trong truyện. cô gái khiến nv chính hiểu ra mọi thứ, rằn vặt mới Kanae vì không thể nhận tình cảm của cô gái dù luôn nhận ra. đến lúc thanh thản khi tình cơ bước ngang qua người con gái lạ mà vẫn ngờ rằng đó là cô gái mình đã, đang và luộn yêu trong vô vọng. để cốt lại 1 câu mà mình thích nhất trong các truyện và phim do đạo diễn Shinkai Makoto làm:" Và khi đoàn tàu lướt qua, anh sẽ bước tiếp, không còn hối tiếc." không còn hối tiếc về những chuyện đã qua, về tình yêu dang dở, vì những cô gái a đã ko thể yêu trọn vẹn trong suốt 1 thời gian dài. cất tình yêu bấy lâu vào trong trái tim và mở rộng vòng tay mới những cô gái khác
Trả lời
windguys04/05/2019
đây thực sự là một bộ phim khá lâu rồi nhưng xem lại vẫn cảm xúc phết đấy Chia sẻ thực sự là mình chưa trải qua giai đoạn này - Mối tình đầu - Cũng như trưa tốt nghiệp cái " khoảng thời gian vui vẻ nhất của mỗi con người " Khi đọc bài phân tích này hay xem lại phim mình mới thấy được cái giá thực sự của sự trưởng thành Hẹn ước kỉ niệm Hoa anh đào - Nhà Du hành vũ trụ- 5cm/s Quả là một hành trình đầy khó khăn trong cuộc sống , hành trình này khi ta nhìn lại ta sẽ cảm thấy nửa buồn nửa vui , vui vì ta nhìn lại quá khứ cái quá khứ " hẹn ước " ấy , buồn vì ta quay trở lại hiện tại ta nhìn mình bây giờ rằng mình đã thay đổi ra và đã đánh đổi những để có được cái gọi là " Trưởng Thành " P/s : Thanks Kỳ Nam đã viết bài phân tích này mình xin cảm ơn bạn rất nhiều ha
Trả lời
Lê Đức Tùng17/04/2019
1 điểm
rất cảm ơn bài viết! ngắn gọn xúc tích 👍 đây là bộ phim khiến mình cảm thấy buồn trong một thời gian dài, và mình rất ghét bộ phim này :/
Trả lờiThu gọn
Thanh Tùng Nguyễn Phạm22/06/2019
Đồng quan điểm, và ghét tất cả các bộ phim tương tự, vì nó quá buồn!
Trả lời
Tài Linh23/03/2019
Phim này hay nhưng kết thúc buồn quá, không như Your Name, 2 người còn đến được với nhau :(
Trả lời
PhươngThảo22/03/2019
1 điểm
Bài này bạn tóm tắt khá là kỹ rồi nhưng mình có đọc trên diễn đàn bàn luận phim này ở bên Nhật thì còn nhiều ý nghĩa nữa cơ. So với bài của bạn thì hơi ít...
Trả lời
Vũ Nga10/03/2019
2 điểm
Theo mình thì đây là 1 bộ phim ngoài đời thực mà ở tuổi phổ thông ai cung đã từng trải qua...nó làm mình nhớ lai nhiều thứ
Trả lời

Phê Phim

2018 Thử nghiệm cộng đồng , chờ giấy phép MXH của Bộ TT & TT

Theo dõi chúng tôi