Cảm nghĩ về Oldboy (2003)

Bình Đào

01/12/2019Chia sẻ

Mình nghĩ ai ở đây đã xem tác phẩm Oldboy đều sẽ lưu lại một cảm giác đau đáu và cắn rứt khi chứng kiến kết cục câu chuyện báo thù sau 15 năm bị giam cầm không rõ lí do của nhân vật chính - Oh Dae Su.

Đây là bộ phim thứ hai nằm trong series Bộ Ba phim Báo thù ‘The Venceagan Trilogy’ (2002-2005) của vị đạo diễn tài năng Park Chan Wook, nhưng chỉ riêng Oldboy thôi đã gây được tiếng vang lớn cho điện ảnh Hàn Quốc thời bấy giờ, không chỉ vì sự tài tình trong từng thước phim, âm nhạc, phong cách diễn xuất mà còn là vì cái kết thúc quá đỗi táo bạo.

Những bộ phim tâm lý kinh điển như Oldboy khiến mình luôn cảm thấy ám ảnh, day dứt với nhìn nhận về con người trong xã hội hiện đại của những nhà làm phim người Hàn Quốc. Họ có những tác phẩm điện ảnh khiến Hollywood phải kinh ngạc, trầm trồ rồi tìm cách mổ xẻ, remake lại, nhưng hiếm có tác phẩm nào thành công, không nói là thất bại khi cố đấm ăn xôi làm ra để thoả mãn tư tưởng về một kịch bản thần thánh hoặc kiếm doanh thu phòng vé với phiên bản Hollywood - hoá. Vì tất nhiên những nhà làm phim đó không thấm nhuần được những bản ngã đổ vỡ trong “tâm trí ngầm” của người Hàn. Hẳn chúng ta vẫn thường hiểu, những thành công lừng lẫy mà chúng ta vẫn thường thấy ở Hàn Quốc như kinh tế, văn hoá, du lịch, xu hướng thần tượng âm nhạc, phim dài tập tình cảm, những tập đoàn nổi tiếng và giới nhà giàu quyền lực (tiêu biểu như nhân vật Lee Woo Jin) trong vòng 40 năm trở lại đây, nhiều người sẽ nghĩ Hàn Quốc như một thế giới hoàn hảo, nhưng các tác phẩm điện ảnh Hàn Quốc mình xem gần đây như Câu chuyện Hai Chị Em (2003), Hồi Chuông Tử Thần II (2010), Ký sinh trùng (2019),.. đều là những câu chuyện oan trái, bi kịch, kinh hoàng đánh mạnh vào tâm lý của con người rất nhiều, len lỏi trong những bộ phim kinh dị đó vẫn đan xen những mặt trái của sự hiện diện hào nhoáng trong xã hội bề nổi của Hàn, những thứ mà đã và đang khiến nhiều người mơ mộng và đâm đầu vào một cách mù quáng. Những nhà làm phim người Hàn vô cùng táo bạo và tài năng ở đó, họ làm phim phê phán và khoa trương với thế giới về xã hội đen tối, cay nghiệt của nước mình, nhưng yếu tố hài đen luôn được gài gắm khéo léo trong mọi bộ phim cũng giảm bớt đi sự căng thẳng tột độ phần nào. Kể cả nhân vật Oh Dae Su cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, cuộc sống đơn giản chưa nói là khá bê tha nhưng vô hại với thế giới, cũng chỉ vì một lời nói vô tình mà phải trả giá một cách điên loạn suốt cả cuộc đời, nhưng ông đâu có đáng phải chịu một sự trừng phạt khủng khiếp đến như vậy, những con người như ông chỉ là vật thí nghiệm, trò tiêu khiển bệnh hoạn trong cuộc chơi mà giới nhà giàu gây ra.

Mặc dù mình đã đọc qua khá nhiều bài phân tích, đánh giá về diễn biến nội tâm nhân vật, cũng như câu chuyện ân oán, đúng sai, nhân quả của của con người trong bộ phim, nhưng mình vẫn cảm thấy trắc trở, cay đắng về những lí do, hành động cuối cùng của Lee Woo Jin, cuối cùng thì chẳng có ai là nhân vật chính, là nhân vật tốt đến cuối cùng. Mình rất muốn ý kiến và tâm trạng của các bạn sau khi xem xong bộ phim này, cũng như mong lời góp ý về bài cảm nhận sơ sài của mình. Cảm ơn các bạn nhiều.

oldboy
phephim_chiase
phephim_oldboy
1
Bình luận
Sắp xếp theo:
Mới nhất

Phê Phim

2018 Thử nghiệm cộng đồng , chờ giấy phép MXH của Bộ TT & TT

Theo dõi chúng tôi