The Farewell

Lời Từ Biệt

100 '
 Hell or High Water
                                        (2016) on IMDb
Hài , Chính kịchLượt đánh giá: 26

Lời từ biệt (The Farewell) kể câu chuyện "cười ra nước mắt" theo đúng nghĩa đen về một đại gia đình đông đúc. Cả gia đình của Billi từ New York quay trở về Trung Quốc để tham dự một đám cưới giả - cái cớ để cho cả đại gia đình được đoàn tụ khi biết tin người bà của mình chỉ còn vài tuần để sống. Trong khi đó, bà lại là người duy nhất hoàn toàn không biết đến căn ác bệnh của mình.

Đánh giá

Thể loại:
Hài , Chính kịch
Đạo diễn:
Lulu Wang
Diễn viên:
Shuzhen Zhao, Awkwafina, X Mayo
Khởi chiếu:
Thời lượng:
100 phút
Sắp xếp theo:
Mới nhất
Chú mèo đi review

Is there ever such a thing as a good lie?

Billi, a struggling young artist in Brooklyn, isn't so sure.

I mean, yes, she generally lies to her family about all kinds of things. But those are mostly insignificant fibs, such as telling her grandmother Nai Nai that she always wears a hat when it's cold outside so that the older woman won't worry about her. Or she might tell a lie of omission, such as failing to tell her parents that she's behind in her rent. Those kinds of lies are, frankly, no big deal to Billi.

But when she learns about her family's Really Big Lie, it nearly blows her away.

Billi accidentally finds out that her beloved Nai Nai has been diagnosed with terminal lung cancer! But the whole family—all of Billi's aunts, uncles and cousins— have decided not to give her the bad news. They want to keep her ignorant of the prognosis, even though she may only have weeks left to live, believing it better that the old woman live out her life without fear or grief.

The whole clan has gone so far as setting up a staged wedding, between a cousin and his short-term girlfriend, just so they could have an excuse to get together in China for one last loving farewell to Nai Nai, who's none the wiser.

Oh, and on top of all that, they weren't gonna tell Billi anything about it at all! They were all certain that she would give the whole scheme away the minute her loving Nai Nai looked her in the eyes. And frankly, they were probably right about that.

Who came up with this nutty plan any way, Billi wonders angrily? How could they not tell Nai Nai? Doesn't she deserve a chance to say goodbye, too?

Billi decides there's only one thing to do: She must make her way to China to be with her extended family and her dying grandmother, no matter what it takes. She'll go. She'll love. She'll laugh. She'll cry.

And … she'll lie like a rug.

The one thing that's unquestionable in The Farewell is how much Nai Nai's family loves her. She's the family matriarch. The rock. The one whose opinions and values have shaped the entire clan in profound ways. And though one could question the choice to deceive her, no one can question each family member's deep love for this grand old lady.

Billi is initially aghast at the idea of deceiving Nai Nai. But as the film unfolds, it gently explores that question, of whether there's any such thing as a "good" lie. Billi's not the only one struggling mightily to keep the enormous secret. It repeatedly pops up in the family discussions outside Nai Nai's hearing. Billi's dad even ruminates on the idea that in America, such a lie "would be illegal." These tug-and-pull discussions speak to just how much this extended family loves its bossy-but-loving matriarch. And even though the family members are spread out to various points on the globe, we see how the hereditary glue of family responsibility and love, as well as strong Chinese cultural traditions, unite and strengthen this grieving clan.

In fact, Billi increasingly wrestles with the idea of being so far away from people whom she loves, as well as the Chinese culture that she left behind when her family moved to America. "One of the few good memories from my childhood was my summers with Nai Nai," she muses. An uncle also opines that family in China is particularly important, "In the East, one's life is part of the whole," he notes, contrasting it with the American value placed on pursuing individual happiness.

Even though Nai Nai is feeling the ill effects of her disease (though she has no idea how sick she is, since her doctors conspire with her family to keep the harsh news from her), she never lets it slow her down or dim her loving spirit. She pushes forward, fulfilling her duties, speaking words of encouragement and taking time whenever she can to winkingly motivate and persuade her "stupid girl" of a granddaughter (which she says as a playful term of endearment) in positive directions. But if anything, she strives to take any negative worry off Billi's shoulders. "Life is not about what you do, it's about how you do it," she tells the young woman.

We also learn that what Billi's family has chosen to do isn't something that they dreamed up on their own. In fact, we see that there's a long Chinese tradition of not telling terminally ill elderly people the truth about their condition in an attempt to spare them from the associated pain that comes with it. This certainly doesn't resolve the fundamental ethical issue at the core of the film, but we do see how this tradition is exerting its influence on Billi's extended family.

"Come Healing," an almost hymn-like Leonard Cohen song in the movie's soundtrack, speaks to broken people and poetically calls for healing of the body, mind, spirit and limb.

The whole family goes out to a graveyard to visit Billi's grandfather's gravesite. They leave food and other items on the grave, burn some things as a sacrifice and perform an Eastern religious ceremony of prayers, bows and blessings. The family talks about leaving food that he'll like, though it's unclear the extent that they believe his deceased spirit is somehow truly partaking of their sacrifices for him.

After lamenting the fact that she wasn't there for her grandfather's passing, Billi wakes the next morning with a half-dream/half-vision of the man smoking and looking out her bedroom window. She blinks away the image, but even after he's gone, the cigarette smoke drifts through the open window. Likewise, birds keep appearing indoors where Billi sees them, perhaps another opaque spiritual symbol that the film never really unpacks clearly.

To illustrate the positive side of the American culture, Billi's parents tell a story of a pastor giving them a key to the church so that young Billi could freely practice her piano lessons when the building was closed.

Upon hearing that her cousin is getting married after dating a young woman for only a few weeks, Billie wonders if he "knocked her up?" She then learns that the faux wedding is only being used as a pretense for the whole family to go visit Nai Nai.

When Nai Nai hears of the quick engagement, however, she begins thinking similar thoughts. She suggests that the family should lie and say that the couple had been dating for a year, "for appearances sake." Nai Nai also makes note of the couple's awkwardness around each other. She wonders what they'll do in the bedroom without her there to encourage them. She also makes a winking comment to Billi about the positive aspect of being "independent" in the area of sexual needs.

Billi is given a professional Chinese massage that involves placing heated cups on her naked back. Later, she pulls off her shirt and we see red bruised circles on her back. Billi's mom has to strip off her husband's pants when he gets inebriated, leaving him stretched out embarrassingly in a T-shirt and underwear.

Nai Nai playfully makes mention of Billi's "little round butt" when first seeing her again after many years. A young woman at a birthday party wears a revealing top. It's implied that the hotel where Billi is staying is a place where men bring call girls. Billi sees several men and women smoking and gambling in a room with the door open. One of the men is shirtless.

Nai Nai sits at a table talking and smoking with old friends at the wedding. They talk of being former soldiers together and of Nai Nai being wounded in a battle.

We hear a couple of s-words.

Nai Nai repeatedly nudges her sad-faced granddaughter, lovingly calling her "stupid child."

As the stress of lying weighs on people, some start drinking more heavily at meals. It's implied that Billi's dad once had a drinking problem; Nai Nai makes mention of his fatty liver, thanks to that overdrinking. He and Billi's uncle both get staggeringly tipsy at one point. Alcohol flows freely at the wedding (including during a round-the-table drinking game). Three or four people get quite drunk, including the groom.

Billi's dad starts smoking again, too. And a number of other people smoke before and during the wedding. In fact, every wedding table features a large bowl full of cigarettes, and clouds from puffing smokers regularly fill the air.

Nai Nai takes a cancer drug that Billi's uncle bought for her on the internet.

We see Billi sitting on a toilet with her pants down, though nothing critical is visible.

A movie filled with sad people crying can be an emotional affair. A movie of sad people purposely not crying can be even more so. In The Farewell, director Lulu Wang takes that concept a step further.

Wang introduces us to a family that gathers together to talk about their past, their leavings, their stayings, their losses, their memories, their regrets. They do everything they can to gently bottle-up any personal sadness, even as they try to let a loved one know just how much she means to them.

Oh and, out of kindness, they lie their faces off.

The crying part? Well, that's left to us.

Writer/director Wang reported that when she initially offered this semi-autobiographical tale to studios, they wanted her to reshape the script into something closer to an Asian version of My Big Fat Greek Wedding. Thankfully, she didn't do that.

Instead she crafted a tasty cinematic stew of family depression and grief, hugs and laughter, memories and regrets. It's spiced with sweet, encouraging conversations and funny family dinners, examinations of the differences and similarities of Chinese and American cultures, blatant fibbing, and some pretty heavy drinking and smoking, too.

If, however, you can stomach that full list of ingredients, you end up with something pretty close to food for the familial soul.

Billi and her family wrestle with the idea that their lie could be a good lie. But whether it’s a "little" fib or covering up a relative’s illness, lying has consequences. If you're grappling with how to be honest about difficult issues in your family, consider these Focus on the Family resources.

White Lies Are Still Lies No Matter the Intent

When a Child Has a Problem With Truthfulness

30 Days to Taming Your Tongue
Chế Diễm Thúy
Hyay hay                hay
LỜI TỪ BIỆT - Bộ phim dành cho những người con xa nhà!

Mình đã đọc kha khá comment nói rằng "The Farewell" với tựa việt là "Lời Từ Biệt" không được như kì vọng của các bạn ấy. Cá nhân mình đoán rằng chắc các bạn kì vọng phim này sẽ sướt mướt hơn, nhiều nước mắt hơn và cảm động theo kiểu melodrama của Hàn Quốc hơn. Nhưng không, "Lời Từ Biệt" rõ ràng vẫn là một bộ phim buồn nhưng chắc chắn không phải là một bộ phim bi luỵ và sầu thảm.

Lẽ ra mình có thể gọi đây là một bộ phim dành cho những người sẽ phải đứng trước ranh giới sinh tử của người thân. Nhưng mình đã không nói như vậy. Vì thực sự bài học mà mình rút ra được từ bộ phim nó không đơn thuần là như thế. 

Phim rất dễ xem và dễ đồng cảm. Bối cảnh phim, câu chuyện và các chi tiết trong phim nó thực sự thuần Á đông tới mức mình còn cảm tưởng nhiều chỗ đây là một bộ phim kể về 1 gia đình Việt Nam và đang được quay ở Hà Nội. Cái tinh thần của gia đình, của họ hàng, của nguồn cội, của ông bà cha mẹ con cái các thế hệ, của quê hương nơi chôn rau cắt rốn nó cứ hiện lên rõ mồn một qua từng thước phim.

Cái khiến mình phải suy nghĩ nhiều nhất chính là những cảnh quay đặc tả nỗi buồn của Billi và những người thân của cô khi phải đối diện với việc bà nội sắp mất:
- Billie dẫu không được chào đón trở về Trung Quốc chuyến này. Vì mẹ cô cho rằng cô quá yếu đuối và cái gì cũng thể hiện rõ mồn một ra mặt. Nếu cô trở về thì nhất định "nai nai" (bà nội) của cô sẽ biết mọi chuyện. Suốt cả bộ phim cô cũng đấu tranh rất nhiều giữa việc nói hay không nói cho bà nội biết sự thật. Vậy rồi cuối cùng với một người bị mắc bệnh hiểm nghèo thì chúng ta nên thông báo rõ ràng cho họ về tình trạng bệnh tật hay là nên giấu họ đến tận những phút cuối cùng? Cả Billi, cả anh bác sĩ, cả gia đình cô chẳng ai có được câu trả lời chính xác. Chỉ có duy nhất em gái của bà nội là có câu trả lời khẳng định chắc nịch, còn câu trả lời đó như thế nào thì các bạn ra rạp xem phim nhé. Cô gái này đã sang Mĩ từ năm 6 tuổi, tiếng Trung bây giờ tiếng có tiếng không. Nhưng cô vẫn thường xuyên gọi điện về hỏi thăm bà và tình cảm của cô dành cho mảnh đất nơi mình sinh ra vẫn cực kì sâu đậm. Billi đã 30 tuổi nhưng vẫn chưa có được một sự nghiệp vững vàng ở Mĩ. Lần quay trở lại quê hương này cũng như là 1 dịp để chính cô nhìn lại bản thân mình, tìm lại những giá trị nguồn cội của con người mình và biến chúng thành động lực để trở lại Mĩ và cố gắng với "American Dream" của chính mình vậy. Vậy nên mới có 1 chi tiết đáng yêu rằng Billi từ vị trí của một người lẽ ra phải an ủi, động viên bà nội thì lại để bà nội an ủi, động viên, truyền động lực ngược trở lại. 
- Còn bác ruột của Billi thì đã bật khóc nức nở trên sân khấu đám cưới của con trai mình. Đã xin lỗi bà nội của Billi rằng mình đã không trở về nhà nhiều hơn sau khi định cư ở Nhật Bản. Đã cảm ơn anh chị em họ hàng bao năm qua đã chăm sóc bà nội dùm bác ấy. Đã cảm ơn và gọi bà nội là "người mẹ tuyệt vời nhất thế giới". 
- Mẹ của Billi thì lại cho mình thấy một khía cạnh khác của việc đối diện với sự mất mát. Bà nói về việc nhiều người phương Đông phải đi thuê người khóc mướn trong đám tang để thể hiện nỗi buồn thương tiếc người thân. Bà nói về việc thể hiện nỗi đau buồn không nhất thiết là phải bù lu bù loa lên. Bà nói về việc ngày xưa ông ngoại Billi mất bà cũng trở về Trung Quốc và chịu sự chỉ trích khi đã không rơi nhiều nước mắt như mọi người.

Phim không có nhiều cảnh khiến người xem phải rơi nước mắt kiểu giàn dụa, nức nở như cách phim Hàn vẫn thường làm. Nhưng khi xem xong, nghĩ kĩ lại về cả câu chuyện phim. Chắc chắn những người con xa nhà như mình sẽ phải xem xét lại bản thân và khóc lúc nào không biết.
- Liệu chúng ta có đang quá mải mê cuộc sống ở thành phố lớn, ở các đô thị xa hoa hay thậm chí là ở hẳn 1 đất nước xa lạ nào đó - để rồi quên mất đi gia đình của mình, người thân của mình hay không?
- Liệu đã bao lâu rồi chúng ta chưa thực sự tâm sự, lắng nghe tâm tư tình cảm của cha mẹ, ông bà mình để hiểu họ đang làm sao, đang muốn gì, cần gì?
- Và liệu mọi cố gắng, nỗ lực để giành được tiền bạc, danh vọng... của chúng ta có còn có ý nghĩa nữa không nếu quay trở lại chúng ta không có gia đình phía sau?

Như đã nói từ đầu, phim không xoáy sâu vào nỗi đau mất mát hay bệnh tật hiểm nghèo. Căn bệnh của bà nội Billi, cái đám cưới, lời nói dối của đại gia đình Billi... suy cho cùng cũng chỉ là cây bút để giúp bộ phim viết lên những bài học về tình cảm gia đình. À, vậy là cho dù có cách xa nhau nửa vòng trái đất, có di cư mỗi người mỗi ngả. Thì cuối cùng chúng ta vẫn sẽ là máu mủ của nhau, vẫn yêu thương nhau và vẫn luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của nhau. 

"Đấy là đám cưới của người anh họ duy nhất mà con có. Chẳng lẽ con lại vắng mặt" - Billi đã nói như thế với mẹ khi cô chưa biết lí do thực sự phía sau của cái đám cưới đó.
"Bà chẳng có gì nhiều. Bà đã cho anh họ con 1 cái rồi nên con cũng phải có 1 cái chứ" - Bà nội dúi vào tay Billi 1 cái phong bao lì xì và nói với cô như vậy khi chuẩn bị chia tay cô khi cô quay lại Mĩ.

2 câu thoại đó, đối với các bạn, có quen thuộc không?
Luan Nguyen Minh
Có bạn nào xem phim rồi để ý câu nói cuối củ Billi không. Kiểu như là: các bạn biết ai là người nói dối rồi đấy. Phim hay thật sự
Duck King (Nguyễn Đắc Hoàng)
Mình cho phim một điểm 9.5/10. Tổng thể mà nói, The Farewell là những lát cắt tinh tế giữa hiện thực cuộc sống Phương Đông và Phương Tây được thể hiện bằng thứ âm nhạc tuy không lời nhưng cực kỳ hiệu quả, bố trí bối cảnh rất chuẩn, những diễn viên tuyệt vời và một kịch bản nhân văn. Cái mình tiếc nhất xong khi xem The Farewell chính là phim thiếu một nút thắt, một điểm nhấn, mình hiểu ý đồ của đạo diễn khi muốn chọn một cái kết ẩn dụ như vậy, nhưng với một đứa xem phim theo trường phái thiên về cảm xúc như mình, ra rạp mình chỉ thấy nghẹn ở cổ chứ chưa thể nhỏ lệ. Btw, đây vẫn là một bộ phim tốt, tiếc rằng không được công chúng mặn mà.
Eve eva
Phim này mà không được 10 thì không hiểu nổi các bạn đang nghĩ gì
Hoài Anh Kiki
Một trải nghiệm điện ảnh mà tất cả những người con Á Đông phải xem.
Tất cả những tình tiết dù là nhỏ nhất như việc bà nội tập thể dục cùng Billi, việc không vừa lòng cháu dâu mới, việc giấu bệnh với ông bà,... tất cả mình đều đã trải qua và không thể nào đồng cảm hơn. The Farewell như một cơn gió mùa thu đi qua dịp tháng 10 này, có chút lạnh lòng nhưng hơn cả vẫn là sự ấm áp. Hãy xem phim ngay khi có thể mọi người nhé.
Mình đã kì vọng rất nhiều và khá "hụt hẫng" khi xem The Farewell. Cảm giác mọi thứ vẫn còn thiếu thiếu. Đối với mình, phim chỉ ở mức vừa.
Nhấn vào đâu để xem phim vậy mấy bạn
Thangz dlo
OmFG this is so sad. So beautiful sadnesss

Phê Phim

2018 Thử nghiệm cộng đồng , chờ giấy phép MXH của Bộ TT & TT

Theo dõi chúng tôi