Once Upon A Time... In Hollywood

Chuyện Ngày Xưa ở... Hollywood

C18
159 '
 Hell or High Water
                                        (2016) on IMDb
Hài , Chính kịchLượt đánh giá: 28

Lấy bối cảnh những năm 69 của một Los Angeles đầy đổi thay, khi ngôi sao truyền hình Rick Dalton (Leonardo DiCaprio) và diễn viên đóng thế lâu năm của Rick - Cliff Booth (Brad Pitt) chật vật đi trên con đường sự nghiệp điện ảnh mà họ không còn nhận ra được nữa, phim là tác phẩm điện ảnh thứ chín của nhà biên kịch - đạo diễn Quentin Tarantino với dàn diễn viên lớn tên tuổi với nhiều cốt truyện để tưởng nhớ những thời khắc cuối cùng của thời hoàng kim Hollywood...

Đánh giá


Rated:
C18
Thể loại:
Hài , Chính kịch
Đạo diễn:
Quentin Tarantino
Diễn viên:
Leonardo DiCaprio, Brad Pitt, Margot Robbie
Khởi chiếu:
09/08/2019
Thời lượng:
159 phút
Sắp xếp theo:
Hay nhất
Pham Lucy
 9
31/07/2019
20
Mỗi bộ phim của QT là một màn tribute đến những gì tạo nên ông- điện ảnh. OUATIH là một món quà
 đến Hollywood cuối những năm 60 . Rick Dalton-Cliff Booth tạo ra sự tương phản rất hoàn hảo với Sharon Tate. Sharon Tate của Margot Robbie tuy ít thoại nhưng mỗi lần cô xuất hiện thì cô lại mang một tia sáng mạnh mẽ trẻ trung mới mẻ trái ngược hoàn toàn với một Rick cằn cỗi đang chết dần chết mòn cố gắng tồn tại nơi đây. OUATIH có lẽ là tác phẩm chính kịch và cá nhân nhất của QT.  Một bài thơ buồn đầy tình cảm về sự thay đổi, sự khắc nghiệt nơi đây. 

Một dàn diễn viên gần như hoàn hảo. Không chỉ những vai chính mà những cameo người nổi tiếng, gia đình Manson, một cô bé 10 tuổi hay cả con chó cũng để lại rất nhiều ấn tượng. Mọi yếu tố từ kịch bản, quay phim, production design, score đều đạt đến chuẩn mực đáng kinh ngạc. Maraghet Qually chắc chắn sẽ trở thành ngôi sao sáng trong tương lai

Một bộ phim mà biết càng nhiều, càng suy đoán lập nhiều giả thiết thì kết thúc sẽ càng bất ngờ. Sharon chết ? Sharon được cứu ? Dù đáp án là gì nhưng câu trả lời đó sẽ khiến bạn buộc phải bật dậy và tặng cho QT một tràng vỗ tay 6 phút. Bộ phim hay nhất của QT từ sau Pulp Fiction
Thanh Hảo Đường
 10
15/08/2019
9
Brad Pitt đã chạm được một tay vào tượng vàng Oscars. Quentin Tarantino rất có thể nhận được tượng vàng đạo diễn đầu tiên trong sự nghiệp của mình. Best Picture... chờ đã nhưng chắc chắn là một front runner
Lê Quang Tín
 10
16/08/2019
7
Bộ phim dường như gửi gắm tâm tư , tình cảm của Quentin về Hollywood ngày nay và xưa . Bối cảnh những năm 69 thật sự rất chân thật và xúc động
Tài Nông Anh
 10
17/08/2019
7
Mọi người nên tìm hiểu về Sharon Tate trước khi xem để có trải nghiệm phim tốt nhất. Phim đã hội tụ đầy đủ các yếu tố phải có của Quentin Tarantino, cộng thêm màn kết hợp của 2 ông chú đình đám. Không có lý do gì để nói không với OUATIH cả. Xin cảm ơn Quentin Tarantino vì 3 tiếng đồng hồ thỏa mãn.
Linh Vetter
 8
20/08/2019
6
Tác phẩm mang tính cá nhân nhất từ trước đến nay cả Quentin Tarantino. Phim sẽ dễ thưởng thức hơn nếu đã từng xem phim Quentin hoặc biết về lối kể chuyện của ông. Với mình, Pulp Fiction là 10, Inglourious Basterds là 9.
Nam Đặng 123
 9
19/08/2019
4
Về phần hình ảnh thì chỉ có thể nói Hollywood của 1960s đã được tái hiện 1 cách hoàn hảo về mọi mặt. Phần âm nhạc cũng có vẻ được lựa chọn rất kĩ và phù hợp với bối cảnh phim. Diễn xuất của Leo đỉnh thực sự, Brad Pitt và Margot Robbie đều vượt trên mức tròn vai. Đất diễn của nhân vật Sharon Tate khá ít nhưng lại chính là mục đích của đạo diễn. Mạch phim chậm và đều đều nhưng bạn chẳng bao giờ đoán được chuyện quái gì sẽ xảy ra tiếp cả, đặc biệt là khoảng 30 40ph cuối phim thật sự đậm chất Quentin Tarantino. Phim chống chỉ định cho những ai từng không chịu được phần đầu của The Hateful Eights và những người chỉ thích hành động cháy nổ giải trí
TÓM LẠI THÌ CHẮC CHẮN ĐÂY LÀ PHIM TRANH GIẢI OSCAR Ở NHIỀU HẠNG MỤC!!!
Duong Tung
 8
17/08/2019
2
QT được gọi với biệt danh "quái kiệt", những bộ phim của ông mang phong cách rất khác lạ, và bộ phim lần này cũng không ngoại lệ, khán giả biết điều này thì nên chuẩn bị tâm lý và kì vọng trước khi ra rạp. Bộ phim là một lát cắt của Hollywood năm 1969 dưới góc nhìn của vị đạo diễn, câu chuyện và mạch phim thật sự không quá cuốn hút nhưng nếu tập trung vào những gì mà đạo diễn muốn truyền tải, thì sẽ thấy được cái hay của bộ phim, và đây tiếp tục là một bộ phim đặc sắc nữa của QT
Hiệp Bob
 8
17/08/2019
2
Một tác phẩm chắc chắn sẽ không hề dễ tiếp cận với đa số khán giả đại chúng, nhưng nếu đã thích thế giới điện ảnh của những năm 60s và muốn một trải nghiệm mới lạ với không ít hoài niệm, thì OUATIH là một tác phẩm đáng xem.

Không có một cốt truyện cụ thể, phim như tổng hòa của những lát cắt trích chéo về những thứ xảy ra hàng ngày tại Hollywood tháng ngày xưa. Chúng ta có một ngồi sao đã ở bên kia sườn dốc của sự nghiệp đang chật vật để tìm lại ánh hào quang. Ta có một gã diễn viên đóng thế, một tấm gương phản chiếu lại cho những gì bị bỏ quên của tuổi trẻ. Và chúng ta có Sharon Tate, ánh nắng trong trẻo của một ngôi sao đang lên, dù cốt truyện của cô có không đi theo kỳ vọng của phần đông người xem, nhưng vẫn là một nét bút không thể thiếu của một bức tranh tổng thể. Phim cũng có sự điên loạn, lạ lùng, từ những tương tác mà con người dành cho nhau, cho đến những sự kiện ở 30ph cuối của phim sẽ như một món quà gửi đến tất cả những ai đã kiên nhẫn đến phút cuối để thưởng thức thế giới của Tarantino.

Đặt mindset khác đi, đừng mong chờ một thứ gì đó quá drama, quá kịch tính, mà cứ để Leo, Brad và Margot đưa bạn vào thế giới kỳ diệu kia, và bạn sẽ có một trải nghiệm cực kỳ đáng có với OUATIH. Có thể bạn sẽ không enjoy nó ngay từ lần đầu xem, nhưng sau khi bước ra khỏi rạp, hãy cứ ngẫm về nó, và bạn sẽ càng yêu bộ phim hơn đó, tin mình đi :3
Parz1val
 10
21/08/2019
1
Lâu rồi mới có 1 phim khiến mình thoả mái đến như vậy.
OUTH như đem mình đến LA những năm 69, 70 với tất cả mọi thứ đều cực kì chân thực và hoài niệm. Dàn cast đặc biệt là 2 ông anh quá đỉnh. 
 Đã xem đã phê, và of course, 10 điểm.
Julia Tran
 10
19/01/2020
1
I’ve been described as a robot that generates movie opinions. While that’s not entirely unfair, I will admit I’ve always had a strong emotional reaction to Once Upon a Time... in Hollywood.

There’s something very universal in Rick Dalton’s experience, something that resonates with me. There’s a sense of what it’s like to be a journeyman, to work hard at what you do, and to realise that you will never necessarily excel at it. All you get is the occasional “good day”, the one that reminds you that maybe you can be good enough, if you work hard enough and the stars align.

This is Rick’s story, but it is also Sharon Tate’s story. Tate was well-liked and charming, hard-working and committed. However, despite work in films like Don’t Make Waves and The Wrecking Crew, she never quite made it. Even in Once Upon a Time... in Hollywood, she’s not recognised by the cinema staff screening one of her films and has to stand by a poster “so people will know it’s [her].” Tate doubted herself, constantly anxious about her own abilities and her own capacity to make it as a performer.

I’d be lying if I didn’t say that I recognised something in that, if it didn’t resonate with me. I work hard at what I do, but I’ve never been gifted at it. I am nowhere near the best in my field. I’ve hung around long enough that some people have noticed me, but I’m constantly aware that I’ll likely never be able to make it full-time in the industry that I want to. I doubt my work, and I doubt myself. And like Dalton and Tate, I still pick myself up every morning and try to do the best job that I can.

Once Upon a Time... in Hollywood finds redemption for Rick and for Tate, and there’s something sweet in that. In Inglourious Basterds, Tarantino rewrote history to punish Hitler through the medium of cinema. Once Upon a Time... in Hollywood is perhaps a more mature work, suggesting that the medium can do more than punish villains, it can perhaps resurrect victims. It can imagine alternate worlds, and sometimes those alternate worlds can offer a catharsis or an optimism denied by harsh reality. Once Upon a Time... in Hollywood offers a world in which an actor like Rick Dalton is allowed to be useful one last time, and it’s hard not to be moved by that.

Of course, it’s a thorny proposition. Tarantino doesn’t just offer redemption for Dalton and Tate. He offers it to Booth and possibly even Polanski. Through his casting, he offers it to Emile Hirsch and Rebecca Gayheart. In this story of a murderous stuntman and a dented car owned by Uma Thurman’s stunt double, maybe Tarantino also offers redemption for himself. It’s a provocative position, albeit one buried beneath the violence and brutality of the final act. I still haven’t figured out how I feel about that.

And that’s okay, because I know I feel something.

Phê Phim

2018 Thử nghiệm cộng đồng , chờ giấy phép MXH của Bộ TT & TT

Theo dõi chúng tôi