Kết với chúng tôi

Xin chào, bạn đang tìm kiếm gì?

Âu Mỹ

Lost in Translation: Sự Kết Nối Của Những Tâm Hồn Đơn Độc

Lost In Translation, có thể hiểu là sự bất khả trong việc dịch nghĩa từ ngôn ngữ này sang ngôn ngữ khác để đạt đến độ thông hiểu; bởi bản thân ngôn từ luôn là thứ dễ bị hiểu sai.

Lost In Translation, có thể hiểu là sự bất khả trong việc dịch nghĩa từ ngôn ngữ này sang ngôn ngữ khác để đạt đến độ thông hiểu; bởi bản thân ngôn từ luôn là thứ dễ bị hiểu sai. 

Và nếu hiểu rộng ra thì mỗi người đều có một thứ ngôn ngữ của riêng mình, chúng ta luôn gặp giới hạn trong việc tự hiểu nó và truyền tải nó ra cho người khác. Đã bao giờ bạn tự thấy rằng điều bạn nói ra không phải là điều bạn muốn nói? Đã bao giờ nghĩ rằng có lẽ cách bạn hiểu đối phương nói không chính xác là thứ họ muốn truyền tải? Hay có bao giờ bạn tự hỏi rằng mình có biết chính bản thân mình, người yêu, bạn đời hay bố mẹ mình thực sự là ai không hay phần lớn bạn chỉ đang tưởng tượng về họ, bởi mấy khi bạn đã hiểu được chính xác những điều mà chính mình hay người khác muốn truyền tải đâu? 

Lost In Translation mang đến cho chúng ta hai nhân vật như thế, họ như đang cùng trốn chạy tại một thành phố xa lạ và đông đúc, nơi mọi người nói thứ ngôn ngữ mà họ không thể hiểu, nơi cả hai đang trải qua những khủng hoảng mà ở đó họ rơi vào một trạng thái xa cách và bất lực. Cùng với sự ngột ngạt của đời sống hôn nhân, họ không biết mình thực sự đã cưới ai và tại sao niềm hạnh phúc lại biến mất đi nhanh chóng. Để sau cùng, giữa vô vàn những hiểu nhầm đáng tiếc bởi ngôn ngữ và những suy diễn bao trùm thế giới này, họ tìm thấy nhau, cùng nói thứ ngôn ngữ mà không chỉ đơn thuần là tiếng Anh, đó là thứ ngôn ngữ của sự thấu hiểu và cũng chính vì thế họ ở trong một trạng thái tình cảm mà không ai có đủ năng lực để gọi tên nó ra. Có lẽ đó là tình yêu, có lẽ không. Chỉ có một điều chắc chắn rằng khi gặp nhau họ biết chính xác họ đang cùng nhau hiện diện ở đây, vào ngay lúc này và thông hiểu nhau vượt ngoài thứ năng lực ngôn ngữ thông thường. 

Lost In Translation là câu chuyện về Bob Harris, một ngôi sao điện ảnh, và Charlotte cô sinh viên triết học mới ra trường. Một người đang trong nỗ lực trốn chạy cuộc hôn nhân 25 năm của mình ít ngày trong cảm giác bất lực và lạc lối. Cuộc trốn chạy vào công việc nhiều lúc đã thật ngớ ngẩn và nực cười. Một người mắc kẹt trong sự hoài nghi của mình về cuộc hôn nhân 2 năm, trong những suy nghĩ hiện sinh về con người, những băn khoăn về tương lai, tự hỏi là mình là ai và đang lấy ai làm chồng. Bob ở những năm tháng của tuổi 50 của mình đang trong khủng hoảng ½ cuộc đời còn Charlotte đang trải qua khủng hoảng ¼ cuộc đời ở độ tuổi đôi mươi.

Lost in Translation 1

Lấy bối cảnh ở Tokyo, nơi mà Sofia Coppola- đạo diễn của bộ phim đã dành không ít thời gian ở đó vào những năm tháng tuổi 20 của mình. Với khách sạn Park Hyatt Tokyo nơi mà nữ đạo diễn vô cùng yêu thích, với hợp đồng quảng cáo rượu whiskey của nhân vật Bob được lấy cảm hứng từ chính bố cô là đạo diễn lừng danh Francis Coppola khi ông cùng Akira Kurosawa hợp tác đạo diễn một số quảng cáo cho Suntory Whisky tại nhà riêng của mình ở San Francisco. Và những suy tư rút ra từ chính cuộc hôn nhân của Sofia Coppola khi mà ở đó cô thấy bản thân bị xa cách và cô độc, để tới năm 2003 (cũng chính là năm là Lost in Translation công chiếu) thì cuộc hôn nhân 4 năm của cô với Spike Jonze (đạo diễn phim Her) chấm dứt. Có lẽ cũng chính bởi thế mà cảm xúc của các nhân vật trong phim đã vô cùng chân thật, những suy tư, sự mất kết nối và những câu hỏi chẳng thể tìm ra câu trả lời, tất cả những điều đó đều ít nhiều có thể khiến người xem đồng cảm.

SỰ ĐƠN CÔI

Bob Harris

Bob Harris (nhân vật mà Sofia Coppola khẳng định chính xác phải là Bill Murray thủ vai không bộ phim sẽ không bao giờ được thực hiện) đã lột tả được chân thật vẻ cô đơn và tách biệt của mình, với ánh mắt mệt mỏi nhìn vào những ánh đèn phát ra từ những biển hiệu quảng cáo không bao giờ tắt ở Tokyo, sự im lặng và vẻ rệu rã trong thang máy đã trở thành một thứ hình ảnh biểu tượng mỗi khi ai đó nhớ tới Lost In Translation. Ở đó ta thấy vô số lần khoảng cách ngôn ngữ làm cho Bob không tài nào hiểu được người khác đang muốn nói gì với mình: Buổi đóng quảng cáo Whiskey khi đạo diễn đã chỉ nói bằng tiếng Nhật và không hề được phiên dịch rõ ràng, người phụ nữ Nhật bản đi vào phòng khách sạn của Bob và yêu cầu anh xé tất của mình ra, cô ta đã nói sai từ “rip” thành lip, để rồi khi Bob hiểu ra và xé tất theo lời cô thì thực ra cô lại không hề muốn như vậy, hay một lần nữa khi đóng quảng cáo người đạo diễn nói tiếng anh tiếp tục nhầm lẫn từ âm “r” thành âm “l”, hay Bob không thể dừng chiếc máy chạy bộ vì ngôn ngữ và cách thức hoạt động của nó làm anh rối tung.

Mọi thứ đã tạo nên những tình huống khôi hài đầy khó xử, một thứ khoảng cách không có cơ hội lấp đầy. Nhưng điều tồi tệ hơn, sự hiểu nhầm còn diễn ra ngay cả với vợ Bob, khi cô chuyển phát nhanh thư cho anh và nghĩ rằng anh quên sinh nhật của con nhưng thật ra không, Bob chỉ đang cố trốn chạy khỏi điều đó chứ anh không quên, hay khi Bob phải chọn màu thảm với những tông màu gần giống nhau và vợ anh nói rằng thích màu Bordeaux, cô đã nghĩ rằng anh hiểu, nhưng anh đã chẳng biết Bordeaux là màu nàO.

Charlotte

Trong khi đó, Charlotte co người ngồi trên bậu cửa nhìn xuống thành phố xa lạ, đi tới một ngôi chùa, học cắm hoa, nhưng thực ra cô đã chẳng cảm nhận được gì từ những thứ tưởng như thanh tịnh và đẹp đẽ đó, trong cuộc điện thoại của Charlotte với người quen, cô đã giả vờ rằng mọi thứ thật tuyệt nhưng sau cùng cô lại nói rằng thấy chồng mình dùng một loại dầu gội lạ hoắc và tự hỏi: “Em không biết em đã lấy ai nữa”.

Hình ảnh Charlotte xuất hiện giữa đường phố tấp nập người nhưng cô lại hết mực cô đơn, trong mắt cô những nghi lễ và cách thức sinh hoạt tôn giáo hiện lên đầy xa lạ. Cô như đang ở trong một trạng thái cô lập. Mà dường như Tokyo chỉ là một cái cớ, bởi với tình trạng hiện tại, dù có xuất hiện ở đâu cô cũng sẽ cảm thấy tách biệt và xa cách với tất cả mà thôi.

LOST IN TRANSLATION

Khoảng cách ngôn ngữ (ngay cả với những người nói cùng thứ tiếng) là minh chứng rõ ràng nhất cho việc cả Bob và Charlotte đều đang mất kết nối và cô đơn trong đời sống và thậm chí còn xa lạ với chính mình. Cả hai lạc lõng giữa những đám đông người qua lại trên đường phố Tokyo và trong những ánh đèn không bao giờ tắt nơi đây. Họ mắc kẹt trong hôn nhân của mình dù cho họ có đi xa tới đâu chăng nữa.

Tình yêu là một trạng thái đầy mâu thuẫn, trạng thái mà ở đó con người thực sự muốn thuộc về một mối ràng buộc, nhưng lại không ngừng khao khát tự do. Và rồi hôn nhân gõ cửa như một sự khẳng định rõ ràng hơn cho nghịch lý ấy. Và để bước tiếp nó đòi hỏi ở con người trách nhiệm, mạnh mẽ, dũng cảm và dấn thân bất chấp những hoang mang đang đợi họ ở phía trước. Và ngay cả khi con người ta có ý thức được về tất cả những điều trên, thì không ít lần trong một cuộc hôn nhân sẽ có người lên tiếng tự hỏi. Mình đã thực sự làm gì trong suốt quãng thời gian qua? Mình có thực sự thuộc về cuộc hôn nhân mà mình nghĩ là mình thuộc về? Mình có thực sự biết vợ/ chồng mình là ai? Mình có thực sự đã yêu, biết yêu hay được yêu? Và tất cả điều này có nghĩa gì? Có lẽ cả Bob và Charlotte, cả hai đều đang phải đối mặt với những nghịch lý tương tự trong tình yêu và hôn nhân. 

Bob trong cuộc trốn chạy của mình khỏi trách nhiệm của người chồng và người cha. Trong khi vợ anh đã không ngừng cần anh gánh thứ trách nhiệm đó. Với Bob, trách nhiệm đôi khi đã trở thành một gánh nặng còn với vợ Bob thì đó không chỉ là một sự chia sẻ trách nhiệm đơn thuần mà giống như không ít người phụ nữ khác có thể cô  đã nghĩ đó là cách giúp người đàn ông của mình và cho họ cái cảm giác về việc họ thuộc về gia đình, họ tham gia vào công việc cùng vợ con, họ được chia sẻ, gắn kết và bằng cách nào đó họ nghĩ rằng như vậy là hạnh phúc. Nhưng có thực sự như vậy? Thực tế thì gánh nặng về trách nhiệm đã khiến Bob phải chạy trốn nó đi ít ngày bởi nó đã đè nặng lên anh và việc rời xa vợ và tạm quên sinh nhật con nghe có vẻ thật vô trách nhiệm và hết tình cảm nhưng thật ra đó lại là việc cần làm. Mặc cho anh vẫn tôn trọng vợ mình và cảm thấy con cái là những người dễ thương nhất mà ta sẽ gặp gỡ trong suốt cả đời mình. Nghịch lý là anh có lẽ vẫn yêu họ, nhưng tình yêu đó làm anh cảm thấy muốn xa cách họ ít lâu. 

Charlotte có một tuần cùng chồng mình ở Tokyo và tình hình trở nên tồi tệ với cô khi cô luôn ở một mình. Cô hoài nghi rằng cô không biết chồng mình là ai. Và như mọi người trẻ khác cô hoang mang về tương lai, về nghề nghiệp. Cô cần được chia sẻ nhưng công việc của chồng cô quá bận và họ gần như đã chẳng hề nói chuyện với nhau. Và Charlotte đã lại thường cố tỏ ra rằng mình vẫn ổn. 

Xung đột được xây dựng chủ yếu ở Charlotte là xung đột với chính bản thân mình. Cô không hiểu mình muốn gì hay nói cách khác là cô không thể dịch nghĩa được chính mình. Vậy nên cô đã chẳng thể bày tỏ cảm xúc chân thật của mình bằng ngôn ngữ cho chồng cô hiểu. Và cũng chính bởi việc cô không biết mình là ai nên cô cũng hoang mang chẳng biết chồng mình là ai. Và cũng chính bởi chồng Charlotte cũng đã thiếu nhạy cảm và kiên nhẫn để lắng nghe những tín hiệu từ cô,… Tất cả tạo nên sự xa cách giữa hai người.

LOST IN TRANSLATION 2

Bob và Charlotte đều không thể ngủ được và họ đều xem những chương trình truyền hình bằng tiếng Nhật Bản. Họ giải cứu nhau khỏi những cuộc trò chuyện mà họ không thuộc về và nỗi cô đơn mà họ đang phải gánh chịu. Họ cùng nhau chạy trốn bằng cách tới một buổi hẹn với những người bạn ở Nhật Bản của Charlotte, những cuộc trò chuyện có phần hỗn loạn nơi đôi lúc họ chẳng thể hiểu nhau nói gì; tham gia vào một cuộc rượt đuổi trên đường phố , hát hò trong phòng Karaoke như một cách để trò chuyện với nhau và với chính mình, nơi Charlotte hát rằng cô đang ra dấu cho Bob và làm mọi cách để anh chú ý đến mình và Bob đáp lại bằng câu hát: “Em cũng biết là chẳng có gì hơn thế này”, để sau cùng họ ngồi tựa vào nhau mà không cần phải nói gì thêm. 

Họ còn cùng trải qua những khoảnh khắc tuyệt vời trong bệnh viện khi Bob đẩy xe lăn giúp Charlotte đi khám chân và một lần nữa lại chẳng thể hiểu những chỉ dẫn của người lễ tân, bác sĩ hay những bệnh nhân đều đang nói tiếng Nhật Bản. Nhưng họ vui vẻ đón nhận điều đó. Tất cả làm nên những cảm xúc nảy nở tự nhiên giữa cái lạ thường khó lòng gọi tên của Nhật Bản.

Và khoảnh khắc đẹp đẽ nhất có lẽ là khi cả hai cùng nằm trên một chiếc giường và  bàn tay của Bob đã chạm khẽ vào đầu ngón chân của Charlotte, Charlotte nói về việc mình đang mắc kẹt và không biết phải làm gì, Bob thừa nhận rằng hôn nhân đã thật khó khăn và những hạnh phúc trước đây đã chẳng bao giờ có thể quay lại nữa. Họ không “đi quá giới hạn” trên chiếc giường phủ ga trắng ấy, nhưng họ đã cho ta thấy rằng chẳng có giới hạn nào giữa hai con người này cả.

Và có lẽ lần ghen tuông đầu tiên xuất hiện khi Charlotte nhìn thấy một người phụ nữ trong phòng khách sạn của Bob, nhưng không lâu sau đó cô nhận ra tất cả thật ngớ ngẩn. Một dấu mốc cho thấy một thứ tình cảm mơ hồ hình thành, ta chẳng thể coi nó thực sự là tình yêu và quan trọng hơn là nó đã không cần được gọi tên như thế. Tất cả giống như cuộc trị liệu cho những tâm hồn cô độc, khi bằng cách nào đó họ có thể nói ra những hoang mang của mình, những cảm xúc chân thật, họ đều tới Tokyo với tâm thế bất lực của một kẻ trốn chạy và việc họ kết nối với nhau tự nhiên như một phép màu không phải để giúp họ giải quyết vấn đề, mọi chuyện sau đó có thể vẫn sẽ y nguyên nhưng họ đã có được khoảnh khắc hiện tại hạnh phúc cùng nhau và có lẽ chỉ thế thôi là đủ. 

Bằng ngôn ngữ kể chuyện hài hước xen lẫn những giây phút buồn bã và lãng mạn, Lost In Translation với sức nặng của những nhân vật u sầu đôi khi đã trở nên nhẹ nhõm như không. Sofia Coppola đã cho thấy mình hiểu biết về tình yêu đến thế nào và cô đã mô tả được trạng thái đơn độc cùng xa cách trong những cuộc hôn nhân đầy tinh tế ra sao. Không những thế cô đã thành công trong cả việc mô tả được thứ tình cảm mà không ai có năng lực gọi tên. Và biến một câu chuyện những tưởng buồn bã và bế tắc trở nên đẹp đẽ và nên thơ. Chắc hẳn bạn sẽ yêu cái khoảnh khắc mà Bob trên đường ra sân bay nhưng vẫn không ngừng đưa mắt tìm kiếm và tình cờ bắt gặp Charlotte. Họ ôm nhau, đôi mắt đôi mắt Charlotte run lên, Bob thì thầm vào tai cô một câu nói và câu nói đó chúng ta không thể nào nghe thấy dù có cố gắng đến mấy, bởi cho dù có tìm ra cách nghe được nó đi chăng nữa chúng ta cũng chẳng thể biết chính xác ý nghĩa của những lời nói ấy là gì, hãy giữ bí mật đó lại. Rồi họ chào nhau trong sự đông đúc vô cùng của đường phố Tokyo, không có một dự báo gì về tương lai. Chỉ có thời khắc hiện tại với những nụ cười nở mang trong nó một niềm hạnh phúc thầm kín.

Lost in Translation 3

Nhưng bộ phim đã không dừng lại ở khoảnh khắc khi mà cả hai đều đang hạnh phúc, chiếc taxi chở Bob tiến gần hơn tới sân bay và đi xa hơn khỏi Charlotte. Máy quay lướt qua những tòa nhà cao tầng, những tấm biển chỉ dẫn đường và thành phố thì đang lên đèn. Có một thực tế cần được thừa nhận rằng họ phải chia xa, để giữ cho thứ tình cảm tồn tại giữa họ mãi đẹp hoặc đơn giản là để thừa nhận rằng mọi điều trong cuộc đời sẽ luôn trôi qua như vậy. Họ có thể là một cặp đôi, họ vừa chia tay, họ tôn trọng tự do trở về với “đời sống thật” của nhau và tất cả mọi chuyện vừa xảy ra có lẽ đã chỉ như một giấc mơ. 

Quảng cáo

Mới Nhất

Âu Mỹ

Superman từ lâu đã là một hình mẫu hoàn hảo của loài người, với sức mạnh, niềm tin và tinh thần xả thân vì...

Âu Mỹ

Chiều nay theo giờ Việt Nam, nhà soạn nhạc huyền thoại Ennio Morricone qua đời ở tuổi 91.

Âu Mỹ

Chris Hemsworth đang luyện tập cật lực để vào vai võ sĩ Hulk Hogan huyền thoại của làng WWE.

Tin Tức

Ngành kinh doanh điện ảnh đã thay đổi nhanh chóng từ năm 2008 khi các hãng phim không còn làm phim nữa mà họ...

Bình Luận

Trong những ngày gần đây, các nhà phân tích tại phố Wall đã dự đoán một kết quả vững chắc về việc Netflix có...

Âu Mỹ

Theo tờ Deadline, bom tấn Nhiệm Vụ Bất Khả Thi đang được lên kế hoạch tiếp tục quay phim ở Anh.

Có Thể Bạn Quan Tâm

Âu Mỹ

Nam tài tử người Canada gốc Lebanon luôn rất được mến mộ và tôn trọng không chỉ trên màn ảnh mà còn ở ngoài...

Tin Tức

Chúng tôi đã làm lỡ mất một cơ hội tuyệt vời để đại diện cho cộng đồng người Mỹ gốc Việt một cách chính...

Châu Á

Nam diễn viên gạo cội Lee Soon Jae của "Gia Đình Là Số Một" bị quản lý cũ tố ngược đãi, coi anh này...

Âu Mỹ

Đáng chú ý, trailer này được dựng một cách vô cùng thô sơ, và những "diễn viên" thì đều là trẻ em.

Copyright © 2020 Phê Phim