Kết với chúng tôi

Xin chào, bạn đang tìm kiếm gì?

Âu Mỹ

Cội nguồn của những Bóng ma Anh Quốc

Nhà biên kịch Steven Knight đã lớn lên cùng những câu chuyện về Peaky Blinders – băng đảng tội phạm khét tiếng vùng Birmingham. Nhiều năm sau, ông đã chuyển thể những giai thoại ấy thành một trong những series phổ biến nhất của đài BBC. Trong bài viết này, nhà biên kịch người Anh sẽ chia sẻ về nguồn cảm hứng cho loạt tác phẩm tinh tế bậc nhất trong sự nghiệp của ông.

Với tôi, những dãy phố hẹp ở Birmingham đầu thế kỷ 20 là nơi chất chứa sự hoang dại, nhưng cũng không kém phần tuyệt bích.

Steven Knight

Tôi biết về Peaky Blinders nhờ những đấng sinh thành. Khi tôi còn nhỏ, bố mẹ đã kể về thời niên thiếu của họ ở Small Heath, vùng Birmingham. Những câu chuyện ấy như thể cổ tích từ một thế giới khác, dù tôi cũng trưởng thành nước Anh. Từ đó, những câu từ như sống dậy trong trí tưởng tượng của tôi. 

Với tôi, những dãy phố hẹp ở Birmingham đầu thế kỷ 20 là nơi chất chứa sự hoang dại, nhưng cũng không kém phần tuyệt bích. Ở đó, có một đám người bất trị, say mèm và miệng luôn phì phèo khói thuốc, họ toát lên khí chất của một đảng phái bí ẩn. Trong những chiếc xe của họ chất đầy bom đạn, búa kiếm được sản xuất từ các nhà máy luôn làm việc hết công suất; để rồi họ rải bụi như trời đổ mưa tuyết lên những con đường vốn dĩ đã đen kịt. 

Những thành viên trong bang Peaky Blinders thực thụ

Năm lên 9, mẹ tôi đã là chân chạy việc cho dân cá độ. Họ thường dùng trẻ con để gom cược, vì hoạt động đó là bất hợp pháp lúc bấy giờ, mà trẻ con thì lại chẳng bao giờ bị nghi ngờ hay bắt bớ. 

Bà ấy sẽ xách một cái rổ, đi hết đoạn đường Little Green; rồi những con bạc sẽ thử vận may, bằng cách gói kín vài đồng tiền vào những mảnh giấy, trên đó ghi tên những chú ngựa mà họ tin tưởng, cùng với đó là biệt danh cá cược. Cứ như vậy, trên tay mẹ tôi sẽ nặng trịch những ước mơ và hy vọng từ đám người nghèo khổ. Bà sẽ mang chúng đến cho ông trùm nhà cái Tucker Wright, sau khi lén lút thoát khỏi con chó hung tợn (tất nhiên là đã bị xích), và cẩn thận bước qua từng mảnh chai vỡ vương vãi dưới sàn. 

Ông ngoại tôi thuộc dạng khách “sộp” của Tucker Wright. Có khi, mẹ tôi phải ôm nguyên một bộ suit ra tiệm cầm đồ để đổi lấy ít tiền cho ông cá cược. Khi mất hết tiền, ông sẽ vào đàn hát trong quán Garrison, để được giải sầu bằng vài vại bia và cốc rượu miễn phí.

Có vài câu chuyện tôi được nghe chỉ là hình ảnh mà thôi. Giống như những khung hình cắt ra từ phim vậy. Ví dụ như lần bố tôi được điều đi dọc khu Small Heath để đưa thư cho mấy ông chú bác. 

Gia đình bố tôi chỉ mưu sinh bằng công việc sông nước, nhưng mấy ông chú lại toàn là dân anh chị và cờ bạc. Khi mới 8 tuổi, bố tôi đã phải chạy chân trần trên những triền đá gập ghềnh, chỉ để đưa mảnh thư của ông nội cho họ hàng. Bố sợ lắm, vì gia đình đó cùng toán người có can hệ, họ nổi tiếng khắp thành phố với cái danh Peaky Blinders

Anh em nhà Shelby – Những quái thú trên thương trường

Có thể những nhà sử học cho rằng cái tên “Peaky Blinders” đã đi vào dĩ vãng khi thế kỷ 20 cập bến, nhưng cả gia đình tôi, từ cô dì chú bác cho tới ông bà, đều kháo nhau rằng cái danh đó còn sống khỏe mãi đến thập niên 30. Nhà Blinders gắn liền với những chiếc mũ nồi có chóp, và những đôi giày cao cổ bóng loáng. Có vài đầu sách nói về họ, nhưng tôi thấy chúng trật lất hết, vì có mấy ai bận tâm đến việc viết đâu. Tôi chỉ tin những lời truyền miệng, những ký ức thực thụ, và đương nhiên là cả thông cáo báo chí nữa. 

Ở khu vực này, kiếm tiền khó hơn lên giời, nhưng nhà Peaky Blinders vẫn là vua, là chúa.

Steven Knight

Bố tôi dừng chân tại một cánh cửa hậu trên phố Artillery. Ông gõ cửa, tim đập như trống dồn. Đoạn, cánh cửa bật ra, đằng sau ngợp ngụa khói thuốc, chất đống những vại bia đã nhạt vị và những chén rượu Whiskey. Bố tôi bước qua cánh cửa; đập vào mắt ông là một nhóm đàn ông ngả ngốn trên ghế, mũ nồi kéo xệ, trên đỉnh có đính một lưỡi dao lam. Thập thò sau lớp áo khoác của họ là những khẩu súng nặng trịch, và ở giữa bàn, tiền xu chất thành núi, ánh lên sắc bạc giàu sang. 

Ở khu vực này, kiếm tiền khó hơn lên giời, nhưng nhà Peaky Blinders vẫn là vua, là chúa, và những đồng bạc kia là gia tài của họ. Ngay khi bố tôi định phóng tầm mắt bao quát, ai đó đã thảy cho ông 2 shillings. Bố kể những người đàn ông nọ ăn vận bảnh bao đến hút hồn: Mọi nếp gấp, đường chỉ đều sắc lẹm như lưỡi dao lam trên mũ, thể hiện ở những miếng lót chân, rồi những chiếc nơ và cà vạt thắt chặt trên lớp cổ áo rời.  

Nhưng, điều khiến bố trầm trồ nhất, là toán người quý tộc mang dòng máu Small Heath này, họ nốc bia và rượu từ hũ đựng mứt, thay vì chén thủy tinh. Họ không bỏ ra lấy một đồng, từ xấp tiền nặng trĩu kia, để mua những thứ “vụn vặt” như đồ làm bếp. Họ đổ tiền vào từng thước vải trên người, vào diện mạo bên ngoài, và vào những khẩu súng. 

Bố kể câu chuyện ấy thật tường tận khi tôi mới lên 9. Từ đó, hình ảnh một băng đảng máu mặt “quây quần” quanh núi tiền đã lởn vởn trong tâm trí tôi suốt mấy thập kỷ đằng đẵng. Bố tôi đã chứng kiến từng chi tiết, được sống trọn những khoảnh khắc như thế một cách thật trong sáng và thuần khiết; có lẽ vì thế nên tôi mới giữ được ấn tượng lâu đến vậy. 

Steven Knight – người đứng sau thành công của những Bóng ma Anh Quốc

Về sau, tôi kiếm được cớ để đến Small Heath thường xuyên hơn, đó là thông qua những trận bóng bầu dục. Từ đó, tôi được chiêm ngưỡng những dãy nhà, căn hộ cũ kỹ ngay trước khi chúng trở vê với cát bụi. Thú vị thay, mọi quán pub đều có những câu chuyện ẩn giấu.

Tôi từng đi qua quán Garrison, The Hen, Chickens hay The Marquis of Lorne, rồi tưởng tương cảnh ông ngoại dồn giã từng phím đàn để được uống vài ngụm bia miễn phí. Tôi còn tưởng tượng ra cảnh mẹ mình thời thơ ấu, chạy dọc từng con hẻm với một rổ đồ “giặt là” trên tay. 

Nhưng sau tất cả, tôi hình dung về Peaky Blinders

Ở đây, bia là tiền công, bia là nước giặt, bia là lẽ sống. 

Steven Knight

Những mùa bóng càng đi qua, quán rượu, phân xưởng, rồi những mái nhà san sát tại Small Heath càng thưa thớt dần. Chứng kiến cảnh tượng như vậy, tôi lại càng khao khát viết nên câu chuyện “thần thoại” tràn ngập khói thuốc và bụi bặm hoang tàn. 

Ngày trước, khi nhà Peaky đang độc tôn, có quán The Chain chỉ tiếp phụ nữ. Đấy là luật bất thành văn, vì chỉ cần một ông mày râu nào bước chân qua cánh cửa thôi, thì y rằng sẽ bị một nhóm khách hàng đập cho ra bã, mà nhóm người kia cũng chỉ là công nhân trong xưởng máy địa phương thôi.  

Dọc khu phố có nhiều nhân vật hay lắm. Có một nhà thuyết giáo da màu tên Jimmy Jesus, ông ta suốt ngày đi chân trần trên lớp đá khô khốc, luôn miệng truyền đạo Công giáo, và bị đuổi đánh bởi những đứa trẻ, bởi chúng nghĩ Jimmy là người da màu duy nhất trên quả đất này. 

Lại có một ông Tommy Tank, thường xuyên gài bom mà không báo trước, một mình đánh sập cả quán rượu. Có những người đàn ông vĩnh viễn mất đi thị lực vì chiến tranh, họ mò mẫm theo hàng ngang, bấu víu lên vai nhau để tìm đường tiến bước. Có cả những quán rượu đón khách từ 6 giờ sáng, để công nhân có thể làm vài ngụm bia trước khi đâm đầu vào guồng quay công việc. Ở đây, bia là tiền công, bia là nước giặt, bia là lẽ sống. 

Thomas Shelby – nhân vật trung tâm trong series Peaky Blinders

Ở những nơi khác, người ta tổ chức những trận đấm bốc tay trần; người thua sẽ bị trói chặt và ném xuống kênh đào. Nếu muốn sống, anh ta phải bơi được đến điểm mốc gần nhất mà không cần dùng tay. Lại có một ông khác, lê lết từ quán này tới quán kia, chỉ để húc đầu vào trong lồng và đánh nhau với chuột bằng răng của mình. Những ý tưởng này thật điên rồ, cuồng dại, đến mức không mấy tay viết dám khai thác, vì nghe không thật chút nào, Nhưng không có gì là bịa đặt cả. Đó là một phần lịch sử của chúng tôi. 

Thực ra, tôi từng có cơ hội được lướt qua thế giới gần như lụi tàn ấy, bởi bố tôi định làm nghề thợ rèn và chăm ngựa. Ông từng rong ruổi khắp phía Tây miền Trung nước Anh, chỉ để đóng móng ngựa. Bên cạnh một vài đối tác thân quen, bố cũng giao du với dân Di-gan và người buôn sắt vụn, kiêm trông nom ngựa và nhà cửa ở vùng ngoại ô và Black Country. Tôi là con út trong bảy đứa, có đôi khi vào một ngày trong tuần, bố sẽ nói với anh em tôi: “Con muốn đến trường hay muốn đi với bố nào?”

Chắc ai cũng biết câu trả lời rồi. 

Gia đình tôi sẽ leo lên một chiếc xe tải nhỏ, và đi đóng móng ngựa. Khi xuống đường, tôi được gặp nhiều người hay lắm. Như thể họ đến từ một vũ trụ khác vậy. 

Một trong những quán có “trà ngon, chuyện hay” là của tay buôn sắt vụn, tên là Charlie Strong. Trợ lý của ông ấy là Curly, cũng là một người đàn ông thô ráp. Về sau tôi mới biết Curly là bác mình. Còn quán rượu này, nó như hang động của Aladdin. Đã là trẻ con, thì làm sao kiềm lòng trước những thứ trang sức và đá quý lấp lánh được treo đầy ở đó. Tôi rỉ tai bố, hỏi xem có thứ nào là đồ ăn trộm không. Ông trả lời chắc nịch: “Ở đây người ta không làm thế. Họ chỉ đòi của trước khi chúng mất tích hẳn thôi.” 

Đôi khi, bố còn đưa anh em tôi tới phiên chợ Di-gan, như là phiên Stowe chẳng hạn; đó đều là những nơi đáng sợ, ngập tràn con người cũng táo tợn không kém. Bố tôi từng là dân đấm bốc, nên hoàn toàn có thể tự mình xoay xở được. Nhưng khi đưa tôi đến Stowe, ông “rén” ra mặt. Bố nói khẽ: 

Này con, đừng nhìn ai cả. Bố mà đánh nhau ở đây là không có xác mà về đâu.

Tuổi thơ của bố mẹ tôi ngập chìm trong thương vong chiến tranh và tai họa triền miên. Lúc bấy giờ, cuộc sống thật khó khăn, tàn nhẫn, nguy hiểm và vô cùng khắc nghiệt. Vào mỗi mùa hè, để triệt muỗi bọ, người ta sẽ mang đệm ra ngoài sân và hun đốt chúng đến ố nhòe. Khi ấy, hệ thống vệ sinh là thứ gì đó xa xỉ lắm. Đã thế, đàn ông còn đánh nhau, đàn bà thì vật lộn, để mặc con trẻ giương mắt nhìn trong bóng tối. 

Dù biết thời xưa ấy khó khăn đến vậy, nhưng với một tay viết truyện như tôi, thế giới xoay quanh Peaky Blinders vẫn quá đỗi hấp dẫn. Tôi luôn tâm niệm rằng mình đã có cơ hội làm chủ những giai thoại, vì thế phải tận dụng, phải biến chúng thành các câu chuyện có thể chạm đến trái tim của nhiều người. Hơn nữa, chưa có ai tập trung khai thác những nhân vật này cả. Nhờ sự giúp đỡ từ BBC, tầm nhìn của tôi đã trở thành sự thật. 

Bài viết được trích từ cuốn sách By Order Of The Peaky Blinders: The Official Companion To The Hit Series, biên soạn bởi Matt Allen. 

Theo GQ.

Quảng cáo

Mới Nhất

Movies

Kết quả khảo sát mới đây của nhóm Screen Engine/ASI cho thấy, đa số khán giả quyết định xem Cuties (Mignonnes) trên Netflix từ...

Movies

Gary Oldman và NBCUniversal vừa bị đâm đơn kiện vì 'ăn cắp ý tưởng' về Winston Churchill từ một biên kịch khác.

Giải Thưởng

Lễ trao giải năm nay diễn ra dưới hình thức trực tuyến, dưới sự dẫn dắt của host Jimmy Kimmel và sự tham gia...

Giải Thưởng

Lễ trao giải Emmy lần thứ 72 diễn ra tại Mỹ ngày 20.9 (giờ Mỹ), và dưới đây là danh sách những tác phẩm...

Bình Luận

"Hãy chiêm ngưỡng thế giới, đối mặt với những nguy hiểm tiềm tàng, hãy ngó đằng sau các bức tường, hãy tiến tới, hãy...

Âu Mỹ

Một phim ít xung đột, ít cãi vã, chỉ có đối thoại giữa người với người liệu có đáng xem?

Có Thể Bạn Quan Tâm

Movies

Bom tấn triệu đô của Disney, Mulan, vừa ra mắt khán giả trên Disney+ cuối tuần qua, đồng thời cũng chuẩn bị ra rạp...

Âu Mỹ

Mới đây, nhà sản xuất phim The Boys đã lên tiếng xác nhận ngày ra mắt mùa phim thứ hai.

Âu Mỹ

Nam tài tử người Canada gốc Lebanon luôn rất được mến mộ và tôn trọng không chỉ trên màn ảnh mà còn ở ngoài...

Tin Tức

Chúng tôi đã làm lỡ mất một cơ hội tuyệt vời để đại diện cho cộng đồng người Mỹ gốc Việt một cách chính...

Copyright © 2020 Phê Phim